Demo Day Ngày khởi nghiệp định mệnh – Chương 15

Chương 15: FWB

Tất nhiên đêm hôm đó tôi ở căn hộ nhà Linh. Sáng tôi chuẩn bị chạy về nhà rồi lên công ty thì Linh nói: Cuối tuần này anh có rảnh hông? Em với anh đi ăn sushi nha?

Ok em. Có gì nhắn tin nhé! Bye anh.

Ngồi ở văn phòng thấy tình trạng của tôi và Linh giống phân cảnh trong phim gì mà tôi từng xem nói về tình bạn xã giao nhỉ thì ra là Friend With Benefits. Từ FWB khá phổ dụng sau bộ phim đó. Bỗng thấy mình đang tốn thời gian vào mấy chuyện nhảm nhí rồi, nhưng không sao dứt ra được. Công việc thì trì trệ, doanh thu thì vẫn vậy dù đã tăng cường Host, tài trợ quảng cáo các thể loại rồi.

Cuối tuần như đã hẹn tôi qua đón Linh. Vì là tối thứ 7 quán sushi Hok. khá đông khách cũng may tôi đã đặt bàn trước. Vừa bước lên tầng 1 thì tôi và Linh khá bất ngờ khi thấy anh Bình, chị họ anh ấy và bé Vân đang ngồi cách tôi 1 dãy. Bàn tôi đặt là sát bên cửa kính nhìn xuống góc ngã tư. Bé Vân thì vẫy vẫy tay lại bàn ra hiệu ngồi chung nhưng tôi hơi cúi chào anh Bình và chị rồi đi về hướng bàn đã đặt. Mặt Linh hơi tái.

Không sao đâu em – Tôi an ủi. Tụi mình đi ăn chứ có làm gì đâu mà sợ! Anh Bình vẫn hướng mắt về phía chúng tôi một lúc rồi mới quay lại nói chuyện với chị và cháu gái.

Tôi gọi set sashimi, mấy phần sushi còn Linh gọi mấy món salad, tôi kêu cho 1 bình rượu nóng, uống cho ấm người lấy lại tinh thần. Thì nhận được tin nhắn của anh Bình: Hẹn chúng tôi lát cafe nói chuyện, và Linh cũng nhận được tin nhắn như vậy.

Đồ ăn mang lên bàn tôi nói: Ăn đi em chuyện có gì to tát đâu mà em cứ phải lo, chuyện gì đến sẽ đến. Nhưng em cảm giác là hình như anh ấy biết chuyện em và anh rồi thì phải. Biết chuyện gì?

Thì chuyện hôm bữa anh qua đêm ở nhà em đó. Tôi nghĩ thầm biết trước vậy đi hotel cho rồi, đỡ rắc rối, nhưng đã lỡ rồi. Thôi kệ chuyện gì tới sẽ tới mà em đâu phải là vợ ảnh, còn anh thì chưa vợ. Tôi rót rượu ra 2 chum nhỏ khói đang bốc, đưa cho Linh rồi nói.

Em uống đi cho nó bình tĩnh nè.

Linh uống một ngụm rồi gắp mấy miếng ăn, rồi cào cào mấy cọng rau đưa lên miệng, lòng đầy lo lắng cho cuộc gặp mặt lát nữa đây. Thấy Linh vậy nên tôi ăn cũng không thấy ngon, cố uống thêm mấy chum rượu nữa. Rồi tôi kêu tính tiền. Trong thời gian tính tiền thì bàn anh Bình cũng có vẻ ăn đã xong. Tôi nhắn tin.

Vậy tụi em ra quán TN ở dinh trước nha. Ok em – anh Bình reply.

Đến quán cafe tôi và anh Bình hay ngồi. Tôi an ủi Linh thôi không sao đâu em. Đừng quá lo lắng, chúng ta cùng hội cùng thuyền mà chắc anh Bình cũng không làm gì căng đâu.

Vừa tới anh Bình đã buông: Tôi không ngờ chú cũng đâm sau lưng tôi ấy nhở? Hết nhùng nhằng với vợ tôi giờ lại đến đào của tôi nhở? Gan chú cũng to thật đấy Khánh à. Còn cô hóa ra vì thằng Khánh này mà trở mặt với tôi và thằng Duy lại còn lý do lý trấu thế này thế kia. Tôi đã nghi anh chị từ hôm party ở Vũng Tàu rồi, nhưng hôm đó 2 người nhiệt tình nên tôi bỏ qua. Không ngờ, haizz nuôi ong tay áo nuôi cáo trong nhà mà. Thế giờ 2 anh chị tính sao?

Dạ tụi em có gì đâu mà tính ạ.

Tới nước này mà anh chị còn định chối à! Tôi biết thừa hôm bữa chú qua đêm ở nhà con Linh rồi chứ không lẽ chờ tôi bắt tại trận. Nhân tiện hôm nay gặp 2 người đi ăn nên xử luôn một thế.

Tôi chống chế: Haizz thật ra để em kể rõ ngọn ngành dù sao chúng ta cũng đã lớn cả rồi. Sự việc là thế này chẳng là hôm bữa em đi qua quán bar vô tình gặp Linh không tin anh hỏi con Mai hôm đó cũng đi cùng Linh tới trước. Tụi em công nhận là có uống say và em đưa Linh về nhà.

Thì anh cũng biết trai chưa vợ gái chưa chồng mà còn đang say thì chuyện gì xảy ra thì xảy ra thôi. Em nói ra không phải để anh thông cảm cho em hay gì. Đúng là cái này em sai, Linh sai, nhưng thật tình thì chúng em không có quan hệ gì cả. Chỉ là chúng em cùng miền Tây cùng hoàn cảnh khó khăn, chia sẻ tâm sự với nhau chứ không có gì.

Anh cũng biết em làm để kiếm tiền trả nợ, Linh thì lo cho gia đình. Hai tụi em quen nhau để cạp đất mà ăn à. Tụi em đâu phải tụi con nít mới lớn yêu đương sến súa ngôn tình. Thực chất tụi em chỉ là FWB thôi. Chúng ta đều là người đàn ông mà nên chuyện này anh là người hiểu rõ nhất mà, giờ anh quay ra trách em vì chuyện này. Mà giờ người anh phải lo là Na chứ, cô ấy đang mang bầu mà. Nên anh cũng xem lại mình xíu anh Bình à.

Đù thằng này giỏi hôm nay bật lại tao à.

Không, em chỉ muốn nói cho anh em mình hiểu nhau hơn thôi. Dù sao chúng ta cũng là người cùng hội cùng thuyền mà.

Anh Bình dồn sự bực tức xuống mà dịu giọng: Ừ anh hiểu nhưng tụi mày làm như vậy chẳng khác nào tát nước vào mặt anh, dù giờ tao với con Linh không qua lại nhưng tao vẫn chu cấp cho nó mà, giờ cái tao cần là nó thân với thằng Duy kìa chứ không phải là mày. Tao làm cũng vì công ty mình thôi. Mày hiểu không?

Dạ em hiểu ạ. Em xin lỗi. Sẽ không có lần sau.

Lại còn lần sau á? Chấm dứt ngay cho tao!

Không khí im lặng trầm ngầm một lúc. Anh Bình gài hàng tôi luôn: À anh Thành có phàn nàn với tôi rằng chú mày mãi không trả nợ cho chú ấy nhá. Mày cứ trả lắt nhắt hoài làm chú ấy cũng bực mình vì đang kẹt bên vụ đất đai nhưng cũng cần tiền giao tiếp, nhậu nhẹt mà mày thì cứ ù lì, làm thế khó coi lắm.

Thôi tao tính thế này giờ mày chuyển nhượng 2,5 % cổ phần lấy 1 tỷ trả ngay cho chú Thành. Tức là mày vẫn 32,5% tao cũng thế. Vậy là vẹn toàn đôi đường mày nghĩ sao? Rồi vụ của mày với con Linh này tao xem như chưa có. Được chưa!?

Để em suy nghĩ!

Anh Bình chốt sale: Còn suy nghĩ cái gì nữa mày với tình hình hiện tại chờ lợi nhuận công ty thì đến bao giờ mày mới trả xong nợ, chứ chưa nói đến mua nhà nhé, còn về công ty mày thấy tao làm mọi thứ vì công ty này chứ có phải vì riêng tao đâu. Bao nhiêu mối quan hệ của tao cũng đem qua đây hết rồi còn gì. Mày thấy không được thì thôi vậy tao để cho mày lo hết mấy mối quan hệ kiểu này nhớ!

Biết anh Bình gài mình vào thế nhưng dù sao cũng là cùng hội cùng thuyền nên tôi nói: Nếu anh đã nói thế thì cứ giải quyết theo hướng của anh vậy. Thấy tôi có vẻ thuần phục nên anh Bình thôi không trách móc gì nữa.

Ừ chốt vậy đi nhưng tao vẫn không yên tâm với con Linh, 2 đứa mày giờ như lửa gần rơm mà giờ thằng Duy nó đang xiêu lòng vào Sài gòn. Vậy phương án của tao là mày tạm thời ra Hà Nội.

Hà Nội nữa á?

Ừ thì sao? Mày có biết doanh thu công ty quý này không tăng không? Nhưng ngân sách chi nhiều cho các chiến lược của mày cũng chẳng mấy hiệu quả. Ngay cả việc tài trợ cho các Host, quảng cáo cũng thế. Tình hình này làm sao mà gọi vốn vòng tiếp theo được đây. Mà giờ còn dính vào ba cái vụ tào lao này. Tinh thần chiến đấu kiếm tiền của mày để đâu rồi? Mày cũng biết Hà Nội và các vùng ngoài đó là thị trường khách tiềm năng của công ty mình mà. Tao thì không tiện ở ngoài đó.

Nhưng giờ gấp quá sinh hoạt này nọ ngoài đó e không tiện lắm.

Có gì đâu tao sẽ sắp xếp cho mày 1 căn hộ tao mới mua ở gần Mỹ Đình khách thuê mới trả tuy hơi xa nhưng được cái yên tĩnh. Mà mày từng sống ở đảo còn được mà còn nói vậy là sao? Thì…

Ý là thổ địa ngoài đó hở?

Vậy tao cho con bé Vân làm trợ lý cho mày. Còn ở Sài gòn thì có tao với Hana lo rồi. Lúc nãy mẹ của nó cứ năn nỉ tao cho nó vào công ty để hướng dẫn bảo ban, mà mày cũng biết tính tình nó ngây thơ, mộng mơ nhưng lại ương bướng kiểu con nít lắm.

Ơ anh biết thế sao còn cho nó theo em. Thì cho nó theo mày học hỏi cách kinh doanh kiếm tiền để mùi cuộc sống. Còn nếu nó không hợp hay không chịu được thì tao cũng có lý do từ chối mẹ nó. Thế nhé! Tôi cũng gật đầu chứ biết sao nữa.

Thôi giờ con Linh đi với tao qua chỗ thằng Duy chơi nó mới mua căn hộ Vin ở Sài gòn này rồi. Bữa nào qua ăn tân gia căn hộ của nó luôn.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *