Demo Day Ngày khởi nghiệp định mệnh – Chương 16

Chương 16: Một bữa cơm sườn “chua – ngọt”

Tôi sắp xếp đồ đạc cá nhân vào vali và balo để ra Hà Nội. Nhận được tin nhắn của bé Vân, anh chuẩn bị xong chưa? Em xong rồi giờ ra sân bay lát gặp anh nhé!

Haizz số tui sao lại gặp lại con bé này làm gì không biết! Không biết số tôi có mắc nợ gì nó không ta? – Tôi thầm nghĩ

Vì trợ lý đặt chung 2 vé máy bay nên tất nhiên tôi ngồi cùng nó ra Hà Nội. Tới Hà nội có tài xế nhà nó ra rước rồi chở tôi về chung cư mà anh Bình đã sắp sẵn cho tôi.

Hẹn gặp anh sau í. Cần gì cứ alo em! Good night anh. Rồi con bé thì ghé nhà ngoại nó.

Sáng tôi lên văn phòng nhỏ, có 5 người ở khu phố cổ, có gác lửng cho 1,2 bạn nhân viên ở lại. Vì chúng tôi là công ty công nghệ nên văn phòng cũng không phải là ưu tiên giai đoạn này. Chỉ là thói quen giao dịch của người Việt là phải đến văn phòng xem thế nào, cầm cái tờ biên lai có mộc mới được vì sợ lừa đảo. Chứ vẫn chưa có thói quen thanh toán online bằng thẻ. Cũng vì điều này mà công ty công nghệ vẫn còn phải làm ít nhiều cách truyền thống là vậy.

7h30 thấy bé Vân xuất hiện ở văn phòng trong bộ đồ công sở. Đến trưa tôi nói kế toán đặt cơm văn phòng ăn, thì bé Vân nói nó về nhà ăn: Chiều lại lên công ty. Bé nói ngoài này họ hay mang cơm hoặc ăn cơm nhà chứ không giống như Sài gòn lúc nào cũng đi ăn tiệm đâu. Tối em với anh đi dạo nhớ!

Ok em. Bạn bè đối tác tôi cũng có ngoài Hà Nôi này đầy nhưng giờ đi với họ cũng chỉ chuyện ăn nhậu này nọ chứ làm gì nữa, và sau chuyện con Linh với việc công ty tôi cũng chẳng hứng thú gì mà chỉ muốn nghĩ cách làm sao, chiến lược nào tiếp cận khách hàng tiềm năng để kiếm tiền thôi. Nên thôi kệ đi với bé Vân ngây thơ này cũng được không tốn tiền gì mấy.

Tưởng nó dẫn đi chỗ nào lạ lạ hay hay thì nó dắt tôi vào quán kem logo có hình tháp Eiffel đối diện TTTM sầm uất. Ăn xong tôi nói thói quen là đi dạo bờ hồ. Vân nói em cũng thế. Tôi nói thật không? Nó kêu thật mà. Vì tôi nghĩ tới Na cũng thảo mai nói là thích đi dạo chứ thật ra cô ấy không hề thích đi dạo 1 tí nào cả, thậm chí còn ghét khi phải đi bộ. Vân nói em rất thích đi dạo nhất là đi dạo ở bờ biển đó. Thế thì giống anh rồi.

Thì em cũng từng đi dạo biển với anh ở Phú Quốc rồi còn gì.

Ờ ờ. Thôi ta đi dạo lát rồi về.

Dạ, vâng ạ. Tôi chọc dạ thôi được rồi không cần thêm vâng nữa đâu.

Nhưng ở ngoài này quen thế rồi anh.

Những ngày khác Vân rủ tôi hết đi phố Bùi Viện, đến món đặc sản Hà nội như Phở cuốn, bún chả, chả rươi, nem nướng, cafe trứng ở Giảng,…rồi đến mấy món nó thích kiểu bánh rán Doremon, yaourt trái cây dầm này nọ…tôi già rồi mà nó cứ đưa đến mấy chỗ này, đúng là trẻ con và con gái giống nhau mà. Mà thôi vậy cũng tốt chứ nó mà rủ mình đi shopping, nhà hàng sang trọng này nọ thì cũng mệt chẳng lẽ đi với gái mà cứ để nó trả tiền thì mặt mũi nào nữa, nên kệ những ngày này nó dắt đi đâu thì tôi đi đấy.

Một buổi sáng chủ nhật tôi đi lễ ở Nhà thờ lớn rồi ở lại đi dạo xung quanh khuôn viên nhà thờ, rồi đứng cầu nguyện dưới tượng Đức mẹ. Xong qua bên đường làm ly nước sấu. Từ hồi biết đến món sấu bao tử ngâm mà mỗi lần những người quen mang vào tôi cực kỳ khoái cho tới khi siêu thị ở Sài gòn cũng có bán. Tôi thích sấu vì vị nó chua rất thanh chứ không gắt như chanh hay tắc (ngoài này gọi là quất). Uống 1 ngụm, thì tôi lôi điện thoại ra thấy có tin nhắn và cuộc gọi nhỡ của bé Vân hỏi tôi đang ở đâu? Làm gì?

Tôi nhắn lại anh đi lễ nhà thờ nên tắt chuông điện thoại. Giờ đang ngồi uống nước ở đó nè. Vậy chờ em nhé. Em ra ngay đây. Chiếc Vespa màu xanh tới mang theo 1 chiếc mũ bảo hiểm nữa. Cô ấy gọi 1 ly cam vắt, rồi nói: lần sau anh cho em đi nhà thờ với í! Tôi ngập ngừng không đáp.

Cho em đi theo với. Tôi đành gật đầu. Lát anh có bận gì không?

Tình hình chắc không. Vậy đi xem phim với em nhé! Ừ thì đi.

Xem xong phim chúng tôi đi ăn phở cuốn với bò xào món tôi muốn ăn nữa vì lạ, ngon hợp khẩu vị, ăn xong lại ghé qua Giảng để uống cafe. Không gian Giảng khá chật chội, nhưng bù lại vị ngọt ngọt béo béo của trứng mà không tanh thì lại quá ư là tuyệt vời. Vân phải về vì mẹ gọi nên uống xong tôi lại lần đường ra bờ hồ, mua vé qua cầu thê húc ngắm cảnh và trò chuyện cùng một số vị khách đang ngồi ở đây.

Nơi kế tiếp tôi đến đó là đường ray xe lửa dạo này đang nổi tiếng trên mạng xã hội ở Việt Nam và cả trên tạp chí nước ngoài. Tôi đi bộ dọc theo đường rày đi qua phố Phùng Hưng rồi đi bộ thêm quãng khá xa thỉnh thoảng thấy mấy người người săn ảnh hoặc đám bạn trẻ chụp hình sống ảo ở đó, xung quanh là cây cỏ um tùm. Trời bắt dần chuyển màu hoàng hôn tôi đi ngược trở lại khu cafe đường rày. Tôi chọn một quán có view nhìn khá đẹp, trên tầng 1. Vì tôi tới lúc còn sớm nên còn chỗ một lúc sau gần như kín chỗ, mà đa phần là người nước ngoài. Mục đích của họ cũng như tôi ngồi đây mong chờ nhất là chờ tàu đi ngang qua sát sạt ngay trước mặt.

Nghe loáng thoáng thông tin là 7h tàu chạy. Tôi gọi phần beefsteak, khoai tây chiên và chai bia để vừa ăn vừa ngắm cảnh, khung cảnh thật đẹp, tiếc là giờ tôi chỉ có một mình. Nhận được tin nhắn hỏi tôi đang ở đâu của bé Vân.

Ở cafe đường tàu nè em. Vậy chờ em ra nhé.

Số 80 tầng 1 quán X. Vân tới quán hôm nay lại mặc váy đen, túi đen nhìn rất quý phái, khác với mọi ngày. Thấy tôi nhìn chăm chú bé hỏi: Ơ anh nhìn gì đấy. À không thấy em mặc khác mọi hôm nên thấy lạ.

Vậy anh giả bộ khen em đẹp đi. Ừ thì đẹp.

Anh khen chẳng có thành ý tí nào cả í. Chán anh ghê! Hèn gì anh vẫn ế.

Ủa ủa liên quan gì? Thì em nói chơi chơi vậy í.

Em còn nhỏ biết gì mà yêu với chả đương.

Ơ xin lỗi anh chứ cỡ em ngày xưa các cụ có là có con lớn rồi đó anh. Mà sao lúc nào anh cũng xem em như con nít thế.

Thì em là con nít mà.

Ơ tại em thích làm con nít cho vô tư thôi chứ thực sự em không phải là con nít đâu. Ờ ờ anh biết, vừa nói vừa cười làm con bé có vẻ ức chế nhưng cũng cười theo. Anh cứ như thế có ngày nghiệp quật?

Nghiệp nào quật nổi anh haha. Mà quật anh vụ gì anh có làm gì đâu?

Thì cứ suốt ngày chê bai mấy đứa ngây thơ, bánh bèo này nọ có ngày. Có ngày sao?

Thì có ngày ghét của nó trời trao của ấy! Nếu được thế thì anh sẽ ghét đứa nào Xinh gái dễ thương học hỏi con nhà giàu nè kaka.

Thôi không nói với anh nữa. Em gọi đồ đi ăn rồi ngồi chờ tàu tới. Cho em phần salad và yaourt nhé! cô ấy gọi phục vụ.

Nói thật ở Hà Nội mà giờ em mới biết cafe đường tàu này đó. Nhìn đẹp quá anh nhỉ? Ờ trên mạng xã hội và tạp chí nước ngoài có đầy đó.

Ừ thì những người sống ảo hay thích du lịch như anh mới để ý chứ nhiều khi những người trong Hà thành có khi lại chẳng để ý anh à.

Ừ. Nghe anh nói hơn 7h tàu sẽ chạy qua đây hên mà em đến kịp. Chờ tầm 7h30 mới thấy còi hú vang mọi người chuẩn bị điện thoại, máy quay để chờ 1 đoàn tàu xe lửa chạy đến sát sạt chỉ cách vài chục phân. Tàu đi qua mọi người vỗ tay reo vang thật phấn khích.

Nếu không có anh chắc em cũng chẳng biết có một trải nghiệm tuyệt vời thế này giữa lòng thủ đô đâu ạ. Đúng là đi với anh thật tuyệt vời.

Anh là người làm du lịch nên phải tìm kiếm những trải nghiệm mới để làm tour để kiếm tiền mà. Chứ như em cũng đâu có thời gian hay lê là ngoài đường làm gì. Cứ ở trong mấy trung tâm thương mại, nhà hàng, quán bar hay nhưng resort cao cấp thưởng thức là được rồi, cần gì đến bà cái chỗ này làm gì.

Anh cứ suốt ngày nói vậy, như là anh phân biệt đối xử giàu nghèo quá í.

Thì cuộc sống vốn là vậy mà em.

Em thấy anh không phải là người như vậy sao anh cứ cố tỏ ra là người thành kiến như vậy, thành kiến hết cái này đến cái nọ là sao?

Thì …Tự dưng hôm nay bị con bé này nói trúng tâm lý nên thôi nói lảng:

Ngày kia anh lên Lào Cai qua Hà Khẩu xem hàng hóa với thưởng thực ẩm rồi lên Sapa gặp vài đối tác. Một người bạn anh mở resort sinh thái với làm mấy tour trải nghiệm tuyệt vời lắm. Với anh đi xem kiếm mấy trải nghiệm nào độc lạ lạ có thể kiếm được nhiều tiền nữa, chứ ở Hà Nội này bí bách quá.

Cho em theo với! Thôi đi theo làm gì mà em là con gái, làm sao theo anh được?

Kệ nhưng em muốn theo anh. Thì em đi xin mẹ với cậu của em đó. Chứ xin anh làm gì?

Vậy để em gọi xin luôn.

Sau một hồi gọi năn nỉ xin xỏ các thể loại thì bé Vân cũng được đi với tôi nhưng chỉ tới Lào Cai mà đi với tài xế xe gia đình và phải ở nhà riêng của Duy chứ không được đi Sapa hay các vùng xung quanh. Vì lần trước đi Phú Quốc là do cô ấy trốn du lịch đi, sau đó nói đi cùng bạn nhưng về sau mẹ cô ấy biết Vân đi có 1 mình. Có gì thì nói tài xế đưa đi, một kiểu giám sát của đám con nhà có điều kiện hay vậy.

Và tôi cũng biết được một sự thật qua lời Vân tâm sự: Đến giờ cô ấy vẫn không biết mặt cha ruột của mình là ai. Còn người bố hiện tại chỉ là bố dượng thôi. Có lẽ vì lý do đó mà mẹ Vân luôn kiểm soát gắt gao con gái.

À mẹ nói em nói mời anh chiều mai qua nhà em ăn cơm nhé! Ơ qua nhà em á!

Dạ, vâng. Chắc mẹ muốn xem em đi với ai đó mà – Tính từ chối nhưng lại thôi. Có bữa cơm thôi cũng không có gì. Dù gì cũng là chị họ anh Bình mà. Ừ vậy có gì mai anh ghé.

Tôi mua ít trái cây rồi qua nhà cô bé. Vừa bước vào nhà thấy tôi mẹ Vân có vẻ xét nét nhìn tôi từ trên xuống dưới rồi thon thả mời tôi vào nhà. Nghe giọng có vẻ khách sáo: Quý hóa quá, mời cháu vào nhà chơi. Cô nghe thằng Bình với con bé Vân nhắc về cháu mãi, lần trước có thấy nhưng chưa có dịp giờ mới mời được cháu qua nhà chơi dùng bữa cơm với gia đình cô.

Cháu ngồi đây nhé! Mời cháu ngồi chơi xơi nước. Rồi cô ấy bắt đầu hỏi điều tra về tôi và gia đình… Dạ cháu là gốc bắc di cư 54, sinh ra ở miền Tây, học hành làm việc ở Sài gòn, từng khởi nghiệp nhiều năm trước ở Phú Quốc và giờ làm chung start-up với anh Bình. Cháu là người có đạo à.

Dạ, vâng.

Lúc đó thì bố dượng của Vân bước ra: Cháu chào chú?

Ừ chào cháu. Nghe nói cháu làm cùng thằng Bình phải không nhở?

Dạ vâng.

Cháu ở Sài gòn à! Chú cũng có nhiều đối tác và cũng hay vào trong đó. À cho chú hỏi ngày tháng năm sinh của cháu được không nhở?

Dạ là ngày xx. tháng xx. năm xx. Trầm ngâm xíu rồi chú nói: số cháu sau này làm có nhiều tiền đấy, nhưng mà lúc đó phải biết giữ tiền mới được. Nghe tới câu nhiều tiền là cũng vui vui, nhưng thực sự nghe hoài câu này cũng chán vì từ trước tới giờ có rất nhiều người phán số mình giàu rồi nhưng bây giờ vẫn nợ nần tùm lum đến phát chán đây.

Thôi cả nhà vào ăn cơm, cháu uống rượu hay bia nhở? Làm tí rượu với chú. Cứ tự nhiên như ở trong nam cháu nhé. Thấy bố dượng xã giao có vẻ thân thiện cởi mở hơn mẹ Vân. Nói chuyện với bố dượng của Vân có phần dễ thở hơn, chú cũng liên tiếp mời rượu cho tới khi thấy mình hơi lâng lâng nên nói:

Dạ chắc cháu xin phép uống thêm ly này nữa thôi ạ, mai cháu phải đi công việc.

Chú biết mà!

Tôi nghĩ thầm sợ uống quá đà mất kiểm soát thì mệt. Thấy bố Vân có vẻ không được vui nhưng cũng không ép. Cố gắng uống nốt ly cuối vừa được rót. Vậy cháu ăn món sườn này đi món này hôm nay do chính mẹ Vân xuống bếp nấu đó vì nghe nói cháu thích món này. Mà món này là gia truyền nhà chú đấy.

Dạ, cháu cũng nghe Vân kể. Nhưng thực sự thì nó không quá ngon như tôi tưởng tưởng không phải vì thịt không ngon, cách chế biến không ngon mà là do gia vị có vẻ đậm đà hơn ít ngọt hơn trong nam lại có thêm tí gia vị kiểu Hoa nữa. Có lẽ là do tôi chưa quen vị, mà đúng là mỗi gia đình có những món ăn đặc biệt và khẩu vị riêng. Cũng như người miền bắc làm sao có thể ăn cơm với trái cây như miền tây được. Nhưng tất nhiên tôi vẫn phải khen rồi. Trong bàn ăn mẹ Vân gần như không nói gì, chỉ nghe nhìn và quan sát. Vân thì cứ nhìn tôi rồi quay sang nhìn bố mẹ xem tình hình.

Dùng xong chúng tôi ra phòng khách ngồi, chị người làm lo dọn dẹp mang xuống bếp. Lúc này mẹ Vân lại bắt đầu điều tra tiếp, chắc thấy tôi có uống rượu rồi nên khai thác sâu hơi cả những vấn đề tế nhị như thể tôi đến ra mặt gia đình người yêu vậy. Từ lúc nghe nói tôi có đạo, với thấy hình xăm nhỏ trên tay là mẹ Vân có vẻ khó chịu, không vui.

Ơ thế đứa quen nhau lâu chưa?

Dạ thì từ hồi tiệc ở anh Bình giới thiệu ạ.

Bình cũng nói sơ qua về cháu, làm việc cũng giỏi giang nhưng cũng không quá xuất sắc, gia đình cũng bình thường, mà Bình nói cháu còn phải lo làm để trả nợ cho nhà đầu tư sau thất bại ở Phú Quốc phải không?

Dạ, vâng.

Thôi thì cô cũng nói thằng nhé, cũng nhiều chỗ đang hỏi han bé Vân nhà tôi, gia đình họ cũng có điều kiện này nọ, lại ở ngoài này, học hành cũng giỏi giang mà cô vẫn chưa ưng đấy.

Dạ cháu biết.

Cô nói không phải là chê gì cháu đâu mà là dù sao nhà cô cũng có tí gọi là có điều kiện, hơn nữa ông bà ngoại Vân cũng già yếu cũng mong thấy cháu yên bề gia thất mới nhắm mắt, tôi chỉ còn có mỗi nó chưa có gia đình. Với lại việc cháu với nó đi chơi xa xa này nọ cô e là không tiện.

Ơ ơ hình như có chút hiểu lầm gì ở đây ạ.

Là sao cháu?

Cháu với bé Vân có quen nhau yêu đương gì đâu ạ mà cô lo xa thế! Cháu đi vì công việc mà.

Thôi cháu không phải ngại, đừng thấy cô chú nói thế rồi lại chối. Đừng nghĩ vì gia cảnh nhà cô thế này mà cháu đeo bám con Vân.

Ơ…tới đây thì tôi đã chán ngán lắm giọng Hà Nội thảo mai, chua chát lắm rồi. Dạ cháu biết thân phận cháu, nhưng cô yên tâm cháu và Vân thực sự không quen nhau đâu, cũng không thể quen nhau được. Cháu biết gia đình cô là gia đình cơ bản, có điều kiện, còn nhà cháu là thành phần trong nam lại có đạo, à mà mẹ cháu cũng muốn cháu quen người có đạo với ở trong đó cho tiện vả lại cháu cũng không nghĩ ra ngoài này đâu ạ. Nên cô cứ yên tâm.

Ơ thế là sao Vân?

Thì anh Khánh là người hướng dẫn chỉ bảo con thay cho cậu Bình chứ sao ạ?

Ơ mẹ gửi con cho cậu Bình mà chứ có phải cho cậu này đâu?

Thấy tình hình có vẻ căng thằng, bố dượng: Thôi bà để cháu nó ăn trái cây, chứ từ nãy giờ nghe hỏi nó suốt thế. Vân mời anh ăn trái cây đi con.

Dạ, vâng. Nhờ lời nói đó mà không khí bớt căng thẳng.

Tôi cũng chẳng biết đang làm gì trong cái căn nhà này, mẹ Vân thì có vẻ thấy mình hớ hớ nên thôi không nói gì nữa. Bé Vân thì lợi dụng tình hình nói: Vậy bố cho con đi Lào Cai chơi nhé, mày hỏi mẹ mày ấy. Mẹ cho con đi nha, con đi vì công việc học hỏi chứ không phải đi chơi riêng với anh Khánh đâu?

À…ờ…Nếu vậy thì mai bảo bác tài chở đi sáng đi chiều về nhé.

Làm sao mà sáng đi chiều về được mệt lắm. Mà con ở nhà riêng của anh Duy còn anh Khánh ở khách sạn mà. Tụi con đi là để khảo sát xem hàng hóa ở Hà Khẩu mà anh Duy giới thiệu chứ có phải đi chơi đâu mà mẹ lo. Còn đi là để học hỏi như ý mẹ muốn rồi còn gì.

Mẹ Vân thấy tình hình khó từ chối nên miễn cưỡng nhận lời. Ừ thì cũng được nhưng có gì phải báo mẹ biết đấy, muốn đi đâu thì bảo bác tài chở đi. Con gái con lứa phải cẩn thận.

Dạ mẹ, con biết rồi í.

Vậy thì có gì cậu lo cho nó giùm tôi, xảy ra chuyện gì là không xong với tôi đâu.

Dạ vâng cháu biết rồi ạ. Tôi chỉ muốn chuồn cho nhanh khỏi cái căn nhà này, xa thật nhanh khuôn mặt mẹ Vân nên đứng dậy và nói: Dạ vậy cháu xin phép về chuẩn bị đồ đạc, sáng mai cháu lên còn văn phòng có việc.

Vân nói: sáng mai em nghỉ ở nhà soạn đồ nhé. Chiều em ghé văn phòng rồi chúng ta đi luôn. Tôi bắt tay chú và chào lần nữa. Mở điện thoại gọi xe vừa đi ra đường chờ xe tôi chửi thầm biết thế chẳng tới nhà này làm gì cho mệt thân, lại gặp bà mẹ hắc ám của Vân. Mà tôi cũng rảnh quá cơ. haizz

Chiều xe ghé văn phòng rồi tôi quăng balo và túi xách lên, xe thẳng tiến cao tốc Hà Nội – Lào Cai. Vân nói: Hôm qua anh và mẹ em làm gì mà căng thế. Thì tại em không nói rõ với mẹ em, nên thành ra chuyện thế đó chứ sao? Tôi trách Vân, biết vậy anh chẳng đến.

Ơ sao thế anh?

Vì…vì anh đã ra mắt chính thức kiểu như vậy bao giờ đâu, mà lại ở ngoài Hà Nội này nữa chứ, ở trong nam hay miền Tây thì mời bạn bè đến nhà chơi ăn cơm là chuyện bình thường, chứ có làm trầm trọng hóa vấn đề đâu.

Mẹ em làm anh sợ à? Không, có gì mà phải sợ. Tại anh chưa quen thôi. Vậy quen rồi thì sao?

Mà chắc không có lần sau đâu. Sao anh biết không có lần sau- Vân cười mỉm.

À mà hình như mẹ em không thích anh đúng không? Khi biết anh có đạo mẹ có vẻ càng không thích anh! Còn bố dượng em có vẻ vui nói chuyện cũng hợp hợp với anh.

Mẹ thì vẫn khó tính xưa này giờ mà. Còn bố dượng em thì xởi lởi vui vẻ nhiệt tình. Dượng em vốn là dân tỉnh nhà quê mà, có lẽ vì thấy anh trong nam ra, có vẻ tự nhiên nên có vẻ hợp là phải.

Ý em là sao?

Không có gì đâu. À mẹ nói còn ức chế anh vì là vì anh nói giọng miền nam đã khó nghe rồi mà còn nói nhanh nữa chứ.

Ừ kệ anh, sau này có gặp lại mẹ em nữa đâu mà lo. Tôi cứ hay lập lại câu: sau này có gặp lại đâu…nên thấy Vân có vẻ buồn.

Đường cao tốc khá êm, được một lúc thì Vân ngủ. Còn tôi thì nhìn cảnh xung quanh đường, dọc theo con sông Hồng nhìn cảnh núi rừng miền tây bắc thật như cảnh sơn thủy hữu tình như trong phim Trung quốc, không giống như miền Tây tuổi thơ của tôi thì bạt ngàn cánh đồng lúa xanh rì hay những vườn trái cây trĩu quả chẳng thấy ngọn núi nào. Chỉ có vùng thất sơn An Giang là có nhưng mà chỉ là những núi nhỏ và thấp và chẳng có thác nào cả.

Lúc này nhìn qua Vân, đó là 1 cô gái dỏng cao, nhưng khuôn mặt bình thường và dáng thì khá “chung thủy”. Nhưng khi làm việc trao đổi thì thấy cô bé ấy rất thông minh, mau chóng nắm bắt vấn đề tôi nói, đôi khi còn hỏi ngược lại, còn trong khi các bạn nhân viên khác tôi phải nói đi nói lại thật tỉ mỉ, chi tiết thì mới hình dung ra được vấn đề hay phân biệt được vấn đề lớn hay nhỏ. Tuy nhiên còn kĩ năng sống, hay các vấn đề xã hội thì Vân là khá mù mờ, ngây thơ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *