Demo Day Ngày khởi nghiệp định mệnh – Chương 17

Chương 17: Quý nhân là ai?

Xe chở tôi đến khách sạn đã book ở sát bờ sông ngay chỗ có bãi bồi ở giữa sông. Còn nhà Duy mà Vân ở thì đối diện bên kia sông và phải đi qua cầu Cốc Lếu. Một buổi chiều thật đẹp, sắp hoàng hôn nên tôi tranh thủ checkin để đồ đạc rồi đi dạo đường bờ kè sông. Tôi luôn thích ở cạnh những con sông, hồ nước, bờ biển cứ đến những nơi đó là phải đi bộ dạo dạo một vòng mới được.

Ngày xưa tôi nghĩ Lào Cai là một tỉnh nghèo biên giới miền núi và ít xe hơi như miền Tây nhưng ở đây tôi mới thấy dọc bờ sông toàn là xe hơi, đường xá khá rộng rãi, dân cư cũng vừa phải mà toàn sống trong những ngôi nhà rất khang trang.

Bé Vân nói muốn ăn đồ nướng, lát sau một cậu đệ của Duy sang đưa tôi và Vân đến 1 quán nướng. Vị đồ ăn ở đây khá lạ với các gia vị cay cay kiểu thuốc bắc đậm chất người Hoa, vị cay cay tê tê đầu lưỡi là cảm giác thật thú vị, mới lạ.

Ăn xong chúng tôi ra quán cafe ở bờ sông nói chuyện. Rồi lại trở về khách sạn, buổi tối ở đây cũng chẳng có gì chơi nhưng tôi vẫn thích quang cảnh và không khí ở chỗ này. Tối khuya tôi chẳng muốn ở trong phòng mà lại lang thang bờ kè thấy 1 con thuyền nhỏ đang trôi dạt theo con nước, sao cũng như cuộc sống của tôi bây giờ cũng đang trôi dạt nay đây mai đó biết cập bến nào…

Những người làm startup thì tâm lý lúc nào chẳng vậy, cho dù là startup Unicorn đi nữa cũng không có gì đảm bảo cả, chứ chưa nói đến các startup gọi được triệu đô thì vẫn rụng như lá mùa thu. Lúc nào cũng có cảm giác chênh vênh như đi bên mạn núi, sảy chân là thôi rồi lượm ơi.

Còn tình thế tôi lúc này, chuyện tôi và Linh chỉ là cái cớ để anh Bình dùng chiêu “điệu hổ ly sơn”, mà đúng là chiến lược quý vừa rồi của tôi không hiệu quả. Khi Nghĩa phe tôi thì phải trở về quản lý Phú Quốc, tôi cũng kịp đưa thêm 1 người bạn vào để cùng share quyền COO ở khâu quản lý vùng thị trường trọng điểm với lý do vì Hana chưa có kinh nghiệm thực địa để quản lý địa bàn nên chỉ để quản lý điều hành văn phòng thôi.

Phe anh Bình đang tận dụng cơ hội lúc tôi yếu thế mà xây dựng lực lượng với thế mạnh anh Bình là tài chính, có mối quan hệ tốt, Hana thì chuyên nghiệp bài bản, còn Duy với nguồn tài chính dồi dào đang được anh Bình vời tham gia với âm mưu thành lập công ty riêng đồng thời là cũng là Host cung cấp những dịch vụ, sản phẩm độc quyền ở Sài gòn cho công ty chúng tôi nên sẽ có tiếng nói lớn trong định hướng chiến lược của công ty.

Nên giờ thế cờ của tôi ở Sài Gòn đang bị dồn vào nước khó, với người làm dịch vụ, du lịch mà ở một chỗ thì sức ỳ tâm lý và độ ù lỳ càng tăng cao. Hơn nữa cảm xúc trong du lịch vẫn luôn là điều quan trọng với những người kiến tạo trải nghiệm như tôi. Và luôn phải nhắc nhở bản thân rằng:

Làm du lịch thì cần cảm xúc, nhưng làm kinh doanh thì không.

Tôi có độ “cảm” nhưng vẫn thiếu tố chất, bản lĩnh của người làm kinh doanh. Chính vì vậy mà tôi mới chấp nhận ra Hà Nội này để có thể fresh lại. Anh Bình vào Sài Gòn xây dựng căn cứ thì tôi ra sẽ thử anh ở Hà Nội tìm cơ hội xem sao. Cuộc chơi vương quyền đang ở chế độ hard mà.

Còn một điều nữa mà tôi chấp nhận đi đó là để tìm “quý nhân”. Việc này là tình cờ và khá lạ vì trong 1 bữa nhậu cùng vợ chồng anh hai và cậu tôi về chơi thì tự nhiên có một cô lại bàn và đoán tướng số cho 4 cậu cháu. Chứ bình thường bên đạo cấm không được xem bói. Đến tôi thì cô ấy nói: Hiện tại cháu đang gặp nhiều vấn đề khó khăn nhưng cháu là một người rất tham vọng mà muốn đạt tột đỉnh tham vọng, giàu sang phú quý đó thì phải giúp đỡ một người và ở bên người đó thì mới được. Nhưng có một điều là người đó là người cháu mà không ưa, không thích nhưng cháu vẫn phải giúp đỡ, che chở và ở bên cạnh cô gái ấy.

Tôi cũng không để ý lắm, nhưng giờ ngẫm lại trong cuộc đời từng có những điều như vậy. Chính vì thế mà tôi mới hay phải người tốt bất đắc dĩ là vậy. Tôi vốn không phải là một người may mắn nhưng để ý lại thì mỗi khi tôi cố gắng giúp ai đó nhất là những cô gái nào đó mà tôi không thích, không ưa thường thì sau đó tôi sẽ gặp may mắn, hoặc các khó khăn tự nhiên thuận lợi một cách khó hiểu.

Khi đó tôi đã từng thử đoán “quý nhân” theo những “dấu hiệu” theo gợi ý của cô bói kia về “người đó” xem sao. Nhưng vì tôi hay phán đoán nhầm, người cần giúp thì không giúp và ngược lại làm tôi rối trí, với lại hồi làm dịch vụ nên tiếp xúc khá nhiều người nhưng mà “người” tìm kiếm lại là quá mâu thuẫn với nội tại của tôi, nên bỏ luôn ý định đó. Còn bây giờ tự nhiên dự cảm tôi rất cần “quý nhân” và ý tưởng đi tìm quý nhân hay partner đó cũng là việc rất quan trọng trong kinh doanh. Nếu điều đó trở thành sự thật thì thật là tuyệt vời chứ sao! Nhưng người đó là ai? Bất chợt tôi nghĩ tới Vân không biết nó là gián điệp hay là quý nhân của mình đây?

Vân cũng có xuất hiện vài điểm hay dấu hiệu như cô bói kia nói nhưng nó là cháu của anh Bình – Tôi cũng hơi nghi nghi, hay là cứ test em nó xem sao, là quân xanh hay quân đỏ. Mẹ của nó dữ thế tôi còn chẳng sợ mắc gì sợ nó. Nhưng lại sợ đoán sai đoán nhầm thì phiền, nghĩ lại nếu đã theo kiểu tâm linh phương Đông thì gặp được hay không thì cũng là do cái “số”, cái “nợ” gì gì đó, có trốn cũng không thoát. Chính vì thế không nên cưỡng cầu, mọi thứ tùy duyên.

********

Sáng đệ của Duy đưa tôi và Vân đi chụp hình và lấy cmnd đi làm sổ thông hành bảo chúng tôi cứ ăn sáng đi lát đem qua rồi qua cửa khẩu luôn. Xe đậu gần trước cổng cửa khẩu đổi nhân tệ và đệ Duy đưa 2 sổ thông hành và một bé biết tiếng Trung đi cùng. Thế là qua cửa khẩu.

Nhưng khi đi đến giữa cầu thì cảm giác thật khác lạ là tôi đang đứng giữa ranh giới 2 nước – nơi mà nhìn bên Việt Nam mình có vẻ nghèo nàn, một bên Tàu buôn bán nhà cửa sầm uất hơn hẳn. Con sông Nậm Thi kia thì giao nhau ngay đây thành 1 con sông nhưng vốn là 2 dòng nước khác nhau, một bên hồng phù sa, bên xanh lá.

Hôm qua thì thấy có sự ngăn cách 2 bên của sông Hồng như giữa team tôi và team anh Bình còn hôm nay khi thấy 2 dòng nước phải hòa vào nhau kia, Không lẽ như khác biệt của tôi, Linh với anh Bình, Duy, Vân sẽ bị bắt buộc phải hòa vào nhau ư?

Vấn đề không phải là dòng nước đó muốn hay không mà là định mệnh bắt 2 dòng nước phải hòa nhau, như kiểu âm – dương sao? Định mệnh ư? – Tôi mênh mang suy nghĩ.

Bước qua tới bên địa phận Trung quốc đã nghe mùi thoang thoảng hương vị ẩm thực đúng là tuyệt vời như câu nói “ăn cơm Tàu”, hàng hóa các thể loại như bày bán có cả tiếng Việt và Trung, mạng điện thoại Việt Nam vẫn dùng bình thường ở những khu vực này.

Chúng tôi thưởng thức các món ăn vặt ở đây như đậu hủ thúi, mực xiên cay, khoai tây chiên, há cảo xá xíu,… trà sữa ở đây rât ngon vị béo thơm. Đi xem một số loại hàng hóa mà bé thổ địa dẫn đi, rồi đi tham quan công viên ánh sáng. Chúng tôi tính đi chơi xa hơn nữa nhưng sợ không kịp thời gian vì Vân phải về lại Hà Nội như giao hẹn với mẹ. Còn tôi thi tranh thủ rồi đi Sapa gặp Host và đối tác.

Xe đưa chúng tôi về nhà Duy – một căn nhà đầy hàng hóa ở tầng trệt có lẽ đây là nơi tập kết các hàng hóa rồi phân phối đi các tỉnh thông qua hệ thống online và giao hàng nhanh. Còn các tầng lầu thì để ở. Vân tạm biệt tôi và hẹn gặp lại ở Hà Nội.

Tôi bắt lên xe Sapa đến nhà thờ đá thì xe thả tôi ở đó, đi xe ôm lại chỗ Hostel quen. Tranh thủ nghỉ ngơi xíu tắm sớm rồi mặc đồ lạnh đi bộ xuống khu nhà thờ đá tìm đồ ăn, nơi mà tôi rất thích ăn các món nướng trong không khí lạnh lạnh thế này. Ăn xong tôi đi bộ dạo quanh hết các phố xá, quán bar ở đây rồi sau đó về lại hostel. Trong hostel có khá nhiều bạn nước ngoài ở, hôm nay khá mệt rồi nên tui ngủ một giấc tới sáng.

Không khí buổi sáng thật là tuyệt vời. Tôi thuê xe máy và chạy xuống thung lũng Mường hoa nơi có resort sinh thái bên suối của một người từng ở Hostel của tôi ngày xưa, giờ tổ chức tour trải nghiệm khám phá các thể loại. Trao đổi các thỏa thuận xong. Tôi đi xuống bản chơi, thăm thú các nơi rồi trở về trung tâm vì có hẹn với đối tác ở đây.

Đối tác lại hẹn tôi đến quán nhậu. Tôi muốn bàn xong công việc rồi nhậu nhưng đối tác nói trong quán nhậu thì nói không bàn công việc, xong lại tiếp tục tăng 2 đi Karaoke…Khi đã mệt đối tác hẹn 9h sáng mai các thỏa thuận sẽ thông qua và kí hợp đồng. Rồi họ nói sáng 5h phải chạy xuống Bắc Hà rồi sẽ gặp tôi sau khi về lại.

Tôi khá mệt mỏi về lại chỗ nghỉ, thì nhận được tin nhắn về gấp sáng ngày kia phải có mặt ở Sài gòn để gặp nhà đầu tư, chốt deal. Kèo này là do người thân anh Bình sắp xếp nên chỉ báo tôi khi mọi chuyện đã gần xong. Đọc tin nhắn xong thì tôi lăn ra ngủ.

Gần 9h sang thì bên đối tác thông báo xe của họ va chạm giao thông đang bị công an tạm giữ nên không về kịp được. Hẹn tôi đầu giờ chiều gặp. Nhưng tôi nói cũng không kịp vì tôi đã đặt vé về Sài gòn sợ không kịp ra sân bay. Chính vì vậy đành hẹn dịp khác, hoặc thỏa thuận gửi qua mail fax sau.

Tôi check out và lên xe đi thẳng vào sân bay Nội Bài mà không ghé lại Hà Nội, gần tới nơi thì báo delay 1 tiếng. Tôi cũng chẳng reply tin nhắn của Vân: Khi nào anh về Hà Nội thì nhớ báo nhé!

Checkin online và qua cổng an ninh vào hàng chờ thì nhận thêm thông báo delay 1 tiếng nữa. Trong thời gian chờ đợi thì kế bên có một bé miền Tây cũng ra thăm người chị lấy chồng ngoài này. Tôi vừa tranh thủ làm phần pitching với các số liệu có được ở Hà Nội.

Về tới Sài gòn thì cũng đã khuya, taxi chở về tận nhà. Tắm sơ và lên giường ôm laptop làm việc rồi ngủ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *