Demo Day Ngày Khởi nghiệp định mệnh – Chương 19

Chương 19: Với Đà Lạt ai cũng là lữ khách *

Sau khi tôi và anh Bình dàn xếp công việc mọi thứ như hôm đã bàn ở nhà anh ấy. Chúng tôi trình ra hội đồng quản trị và mọi người cũng tạm thời tán đồng phương án đó trong giai đoạn dịch dã, du lịch đóng băng này. Công việc mọi thứ giờ làm tại nhà và online.

Buổi tối like hình cô bạn thân nói về cuộc sống an yên tự tại sau thăng trầm cuộc đời bây giờ thì đã chuyển hẳn lên Đà Lạt sống. Cô ấy gửi messenger rủ tôi lên Đà Lạt để retreat, để chơi, nói tôi thử buông lỏng, an yên xem sao, vì ở đây có những buổi tập thiền này nọ. Cô ấy đã rủ tôi cùng lên Đà lạt mấy lần khi biết tôi đã về Sài gòn rồi nhưng tôi khước từ mãi, một phần vì chẳng biết lên đó làm gì, một phần tôi muốn mờ hẳn kí ức Đà Lạt đi.

Ngày xưa tôi từng quen một cô gái Đà Lạt. Sau một vài biến cố khi đó tôi không thể hận cô gái ấy nhưng cũng không đủ lòng bao dung để tha thứ nên chọn rời xa Đà Lạt, rời xa Sài Gòn mà ra đảo để quên đi tất cả. Điều mà tôi vẫn còn chút buồn cho tới hôm nay là khi đó tôi đã phát hiện cô ấy lừa dối rồi nhưng vẫn giả bộ tin những lý do cô ấy nói, cũng không muốn lật mặt cô ấy. Tôi biết có thể vì hoàn cảnh mà cô ấy phải làm vậy, cũng có thể do tình cảm chúng tôi chưa đủ sâu chưa đủ lớn để hi sinh cho nhau. Mà nghe nói cô ấy cũng đã lấy chồng hơn năm rồi.

Nhiều khi tôi nghĩ có những thứ đừng quá tìm mọi cách để biết được sự thật vì khi biết được sự thật đó nó khá đau lòng, thà như không biết đôi khi còn hay hơn, sự thật kia kiểu như khi bạn bóc hành tây vậy càng cố bóc từng lớp để tìm trái tim thì người càng cay mắt chính là bạn thôi.

Cô bạn tôi nói về những chuyển biến khi ở Đà Lạt, cô ấy dự tính lên Đà Lạt rồi xin vào chùa đi tu nhưng có hình xăm và vì duyên chưa tới nên không thành. Cô ấy vẫn luôn thích Đà Lạt nên đã quyết định sống ở đó luôn sau khi homestay mà cô ấy ở cần quản lý và người trông coi.

Thật ra khi cô bạn kể lại câu chuyện về cuộc sống sau những biến cố làm tôi cũng rất tò mò trong khoảng ấy thời gian cô ấy đã làm gì, sống ra sao, trong những giai đoạn khủng hoảng. Tôi cũng chưa hiểu sao cô ấy lại muốn sống luôn ở trên đó chứ không phải là đi du lịch, trong khi miếng đất cô ấy mua chơi chơi giờ hơn chục tỉ rồi mà chẳng quan tâm. Ngày xưa cô ấy là người nhan sắc, cũng bon chen phấn đấu, tràn đầy tham vọng để giàu có kiểu như tôi, cũng kinh doanh buôn bán này nọ, vì thế mà chúng tôi mới thân nhau, nhưng bạn trai cô ấy thì tính trái ngược là người rất hiền, không muốn bon chen mà nhà lại có điều kiện. Khi tôi ra đảo thì dần dần cũng ít liên lạc và chỉ biết thông tin ít ỏi qua facebook.

Cuối cùng tôi nghĩ mọi chuyện đã qua lâu rồi bây giờ lên thì đã sao chứ! 8 năm trước vì biến cố và chênh vênh mà tôi đã đến đây, gặp cô gái Đà Lạt mà có tinh thần trở lại rồi quay lại Sài gòn. Lần này sẽ quay lại đây nhưng sẽ tự mình lấy tinh thần trở lại để chiến đấu vậy. Thế là tôi thu xếp mọi thứ và thẳng tiến Đà Lạt.

Cô bạn nhắn địa chỉ, đi tới homestay. Đường vào là một hẻm nhỏ hơi dốc từ đường lớn đi xuống nhưng 2 bên đầy hoa lá, cỏ. Homestay là ngôi nhà rất thơ mộng giữa một khuôn viên rất đẹp, đây vốn là ngôi nhà của 2 vợ chồng nhà văn gồm 2 căn nhà một là căn nhà gỗ cổ 2 vợ chồng sinh sống từ xưa, còn 1 căn nhà hồi đó xây là để cho con cháu lên đây có chỗ ở nhưng về sau các con muốn cô chú xuống Sài gòn sống cho đầy đủ và tiện chăm sóc hơn. Thỉnh thoảng thì 2 cô chú mới về lại Đà Lạt và ở trong ngôi nhà gỗ cổ đó nên cho thuê lại căn nhà xây kia.

Ở đây tôi sống cùng cô bạn và một anh chàng gay trong 1 phòng dorm nhiều giường tầng bằng gỗ, mở cửa sổ nhìn ra là cây liễu rũ xuống hồ sen, những cây hồng đang rộ chín, trái đỏ au. Còn 4 phòng kia là để cho khách của homestay. Bạn tôi thì lo dọn dẹp nhà cửa, sân vừơn, nấu ăn, khi rảnh thì ngồi đọc những cuốn sách của Osho – bậc thầy về tâm linh và ngồi thiền, anh chàng gay thì ngoài thời gian làm việc freelance, online, không thì lại ngồi đan len, nghe bạn tôi kể bạn ấy vì bị nhiều bạn trai lừa tình, lừa tiền bị tổn thương sâu sắc nên lên đây retreat, tịnh tâm. Còn tôi thì ôm laptop hoặc đi dạo loanh quanh, vẫn còn những suy nghĩ miên man về tương lai.

Cô bạn nấu ăn rất ngon nhưng thì thường xuyên ăn chay vì có tôi nên nấu thêm phần đồ mặn. Cô bạn rất hâm mộ Lý Tử Thất cũng muốn cuộc sống như thế, sau bao bon chen nơi Sài thành. Ngoài trồng rau, cô ấy còn nuôi 2 chú mèo để bầu bạn. Haizz lại là mồn lèo sao không phải là cún nhỉ. Lúc đầu tụi nó hay lởn vởn quanh tôi có lúc còn cọ vào chân tôi vì thấy tụi nó dễ thương nên tôi không nỡ xua đi nhưng chẳng thèm vuôt ve nên tụi nó cũng bỏ đi.

Thời tiết tất nhiên là lạnh rồi nhưng sống ở trong trung tâm thì nhiệt độ sẽ ít lạnh với ít sương mù hơn. Vì sống ở gần Hồ Xuân Hương nên chiều nào tôi cũng đi bộ vòng quanh bờ hồ, ngắm nhìn cuộc sống ở đây, và ngẫm nghĩ về những điều đã qua. Hôm nay có mây mù vẻ mưa nên chiều tôi đã mang ít củi vào để vào lò sưởi, tối đốt lên sưởi cho ấm. Thấy trên kệ có cuốn sách Với đà lạt ai cũng là lữ khách, tôi kéo ra và đọc. Ngòai trời mưa tí tí bên cửa sổ, cả ba chúng tôi quây quần gần bên lò sưởi, ngồi uống trà nóng, ăn mứt và bánh cookies do cô bạn làm. Trải nghiệm thật là ấm áp nhẹ nhàng như cảnh mấy phim của Pháp vào mùa đông.

Phòng chúng tôi nhận thêm 1 cô bé là bạn của anh chàng gay, nhìn có chút bánh bèo nhí nhảnh nhưng lại có vẻ lanh lợi. Cô bé nói cho đi dạo bộ cùng với, thế là tôi có người đi bộ cùng mỗi buổi chiều. Những ngày đầu vì cô bé mới đi nên đi chậm, chỉ đi được tới quảng trường rồi ngồi ở đó uống ly đậu nành nóng và ngắm hoàng hôn. Khi đã đi quen hơn thì đi vòng qua chợ đêm, trọn một vòng bờ hồ.

Rồi buổi sáng nọ có người thầy qua homestay để dạy 1 khóa thiền, tôi cũng tham gia vài buổi. Trước khi thiền thì thầy sẽ giảng về những triết lý này nọ, kiểu mọi sự tùy duyên, phù vân chỉ là phù vân, rồi buông bỏ chấp niệm tình cảm với người khác cũng là buông tha cho chính mình, dịch bệnh này nọ là Thượng đế muốn gửi thông điệp đến loài người giác ngộ điều này điều kia vì loài người u mê, ham mê vật chất quá….

Cô bạn thân thì dường như đã bị thuyết phục bởi điều đó. Còn tôi tuy có nghe giảng nhưng thực sự thì tôi cũng chỉ tin vài phần cũng như nhữn điều trong sách Hành trình về phương Đông của John Vũ vậy. Với tôi xem đó là sự trải nghiệm, sự tự giác ngộ của tác giả, chứ không hẳn là chân lý cuộc sống. Nhưng dù sao với những điều giảng giải đó cũng làm tôi thấy thoải mái với bản thân hơn, tha thứ, sống chậm lại, nó rất phù hợp với cả khung cảnh, thời tiết khí hậu ở đây. Còn cô bé và anh chàng gay kia thì có vẻ vẫn đang phân vân và băn khoăn về chuyện tình cảm.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *