Demo Day Ngày khởi nghiệp định mệnh – Chương 3

Chương 3: Hà Nội không vội được đâu

Khi công ty bắt đầu nổi tiếng trên mạng xã hội được nhiều người quan tâm thì anh Bình xuất hiện liên tục trên báo như nam chính còn tôi nam phụ. Điều đó cũng hợp lý về đối ngoại, dù tôi cũng từng là founder của hostel , cũng như co-founder dịch vụ cano rồi du thuyền sang trọng đầu tiên ở đảo nhưng nó đã thất bại, và không phải là dân du học nên cũng chẳng có gì là nổi bật.

Về profile anh Bình lớn hơn tôi 1 tuổi, tốt nghiệp MBA bên Anh, từng làm quản lý ở công ty nước ngoài, rồi công ty gia đình, sinh ra trong 1 gia đình trâm anh thế phiệt gốc bự nên không chỉ có bệ phóng ngoại giao mà còn cả ngoại hình nữa (tôi nhìn baby thư sinh còn anh Bình nhìn lịch lãm sang trọng) rất phù hợp là bộ mặt của phân khúc trải nghiệm luxury. Còn Na thì cũng sinh ra trong gia đình trâm anh thế phiệt tầm trung có ba là quan chức ở Hà Nội, mẹ người Sài gòn, sống chủ yếu ở Hà nội có Na mới chuyển vào Sài gòn sống được vài năm nay để tiện việc kinh doanh hơn.

Ai chẳng thích là vai chính, chàng trai phố cổ kia chắc chắn chỉ nhận vai khi là nam chính. Còn tôi sau khi bị cuộc đời vùi dập nên bây giờ có thể vào vai chính, phụ, quần chúng hay thậm chí cả vai phản diện để được kết quả tốt, mục đích chung cho công ty hay cho mục đích riêng. Không cần phải cố gắng hài hòa, dễ thương hay hi sinh để xây dựng hình tượng tốt đẹp, để được xã hội công nhận khen ngợi, mà là có thể tự do làm cái mình thích, cái mình đam mê mặc những lời đàm tiếu của thiên hạ. Ở vai phụ vì hoàn cảnh mà luôn phải bon chen, cố gắng và chủ động trong công việc, tình yêu. Cái mà họ thiếu có lẽ đó là sự may mắn so với vai chính.

Anh Bình càng ngày càng nổi tiếng thì các em gái càng ngày càng vây xung quanh hâm mộ như các idol ngôi sao ca nhạc hay diễn viên nổi tiếng. Anh ấy xuất hiện nhiều hơn trong bar, các party ăn chơi nhảy múa. Có lẽ vì xuất thân gia đình trâm anh thế phiệt nên hồi trước chắc ít được tham gia các hoạt động bên ngoài xã hội như nhân vật Dekhi trong Doremon nên khi vào Sài gòn thì ít bị kèm cặp và soi mói hơn ngoài Hà Nội nên thoái mái tự do hơn. Còn Na thì vẫn quen nếp sống kiểu Hà Nội, vào Sài gòn nhưng vẫn sống khép kín trong phạm vi gia đình, bạn bè.

Và để quên Na cũng như mẹ tôi cũng đôi lần nhắc nhở chuyện vợ con nên tôi cũng quen với vài cô gái xem thế nào nhưng cũng chẳng đi đến đâu vì không hợp hay vì nhiều lý do khác.

Rồi cũng đến ngày lành tháng tốt – Một đám cưới siêu sang và hoành tráng ở khách sạn sang trọng giữa lòng thủ đô Hà Nội như dự định của gia đình 2 bên. Nhưng trong ngày vui ấy tôi thấy Na không được vui, cố gắng gượng cười. Tôi thì cũng chẳng vui gì mặc dù lúc đó là cơ hội cho tôi quen biết thêm nhiều mối quan hệ với các giới quan chức, thượng lưu mà ngày xưa tôi luôn ao ước được làm việc, hợp tác với họ.

Một giới thượng lưu gồm những người trâm anh thế phiệt hay tài phiệt các ngành nghề cho tới các nhân vật giới showbiz ca sĩ, diễn viên với siêu xe, đồ hiệu đầy mình. Sao bây giờ tôi bỗng thấy họ thật rỗng tuếch với những câu xã giao chào hỏi đầu môi, những cái nhìn xét nét bề ngoài…họ chỉ quan tâm đến những ai cùng đẳng cấp hoặc mang lại lợi ích cho họ thôi. Có khi nào tôi sẽ dần dần giống như họ không? Chắc chắn sẽ là không, mình chỉ “hòa nhập chứ không hòa tan” với họ – Tôi thầm nghĩ.

Sau khi đám cưới Na muốn về Hà nội sống với những thói quen thuộc từ thưở nhỏ còn anh Bình giờ đây lại thích cuộc sống thoái mái, vui chơi giải trí của Sài gòn. Anh chồng tất nhiên là người quyết định sống ở đâu nên đã mua 1 căn biệt thự ven sông ở khu nhà giàu Thảo Điền, nơi mà du thuyền có thể cập vào được – Một ngôi nhà đáng mơ ước. Chính vì thế mà hình như 2 vợ chồng bắt đầu có những xung đột sau khi ra ở riêng sống. Có lần thấy Na lên thẳng công ty tìm anh ấy vì đã mấy ngày không thấy anh ấy về nhà. Tôi cũng chẳng dám hỏi chuyện gì đã xảy ra vì dù sao đó cũng là chuyện riêng của vợ chồng họ.

Một lần hình như xảy ra cãi cọ lớn tiếng ngay ở trên công ty ngay trong phòng riêng của anh Bình sau đó thấy Na mặt khóc và chạy ra khỏi công ty. Tôi tính chạy theo mà thôi nghĩ lại chuyện gia đình người ta xen vào có khi gẫy răng chứ chẳng chơi vì tôi biết anh Bình – trai phố cổ tài năng và quyền lực kia tất nhiên không thể thiếu tính gia trưởng đặc trưng rồi. Và dù gì thì anh ấy cũng đang là người chống lưng cho cái start-up của tôi.

Có đối tác lớn là một boss đơn vị du lịch ở Hạ Long văn phòng Hà Nội đãng lẽ người ra làm việc là anh Bình thì sẽ dễ dàng và thuận lợi vì dù sao anh ấy cũng là người Hà Nội cũng có quan hệ dây mơ rẫy má, nhưng anh ấy lại giao việc đó cho tôi ra ngoài đó bàn bạc và triển khai. Vốn cũng không thích ra ngoài đó lắm vì vẫn còn ít nhiều thành kiến, còn Na thì giờ đã là vợ người ta rồi nhưng vì anh Bình đã nói thế mà việc này là việc công ty nên tôi đành miễn cưỡng ra.

Ra Hà nội để bàn công việc mà tiến trình chưa tới đâu nhưng người boss đó cứ mời đi chơi chỗ này chỗ nọ, tôi chỉ muốn giải quyết công việc cho xong rồi về lại Sài gòn chứ cứ ở ngoài này dây dưa hoài, nhưng cũng khó từ chối vì nhiều người ngoài này quen văn hóa làm việc như thế nên cũng đành theo. Những cuộc karaoke rồi em út massage các thể loại như để họ thăm dò và “gài kèo” tôi.

Khi đi bộ các quanh các hồ, ngắm nhìn cảnh sắc, con người, tôi bỗng thấy câu nói quả thật không sai “Hà nội không vội được đâu”.

Một lần đi massage với chú boss đó vào chỗ quen của rồi ổng chọn cho tui 1 cô bé mắc cười là lại gặp một em miền tây ra đây làm việc với cái giọng ngọt như mía lùi quá quen thuộc, xong tui nói anh cũng là dân miền tây ra đây công tác, bé massage nói anh có muốn đổi người địa phương không tôi nói không cần đâu em làm gì thì cứ công việc của em làm đi. Mà cơ sở ngoài này cũng khang trang, dịch vụ tiếp đón thì cũng tạm được so với Sài gòn, chỉ có giọng nói của lễ tân thì không thể nào ngọt như giọng miền Tây rồi.

Chán với tiến độ thì cứ tàn tàn mà cũng chẳng làm biết làm gì và kiếm trải nghiệm thú vị ở đây. Không phải tôi không có bạn bè ở đây mà giờ cũng không làm thích làm phiền họ, cũng như ở Sài gòn cũng vậy tầm tuổi tôi thì bạn bè đã có cuộc sống ổn định, có gia đình cả rồi, nên trong các buổi nhậu hay cafe chỉ toàn nói chuyện loanh quanh về xã hội, gia đình này nọ rất nhàm chán. Vì vậy những người làm startup như chúng tôi thường tụ tập anh em trong giới startup với nhau để chia sẻ chém gió vision này nọ thôi. Lướt facebook thấy status của một ai đó trên newsfeed:

Tháng 4 là lời nói dối của … Loa kèn. Cả năm mình thích mùa tháng 4 nhất, mùa của Hà Nội, mùa của nàng, mùa của nhạc và thơ… mùa của tiếng tre xào xạc. Ở 1 con phố nhỏ, phía sau Hồ tây to, có 1 quán Úi chà Trà nhỏ xinh, trong quán tôi gặp cô gái ấy, người tôi yêu, Vâng… chính là cô Hà Nội thân thương, đằm thắm, dịu êm, yên bình.

Tôi bỗng nhớ lại một trong những quán cafe góc phố mà Na đã từng giới thiệu. Thật ra tôi cũng chẳng yêu hoa cũng chẳng thích trà. Nên trí tò mò đã đưa tôi đến quán mà có đầy hoa loa kèn một cái quán mà Na từng nhắc đến vì nơi đó cô ấy thích cũng là nơi để mua một số thảo dược gì đó.

Bước vào quán phong cách quán khá vintage với tông vàng nhạt bỗng tôi thấy hình dáng quen quen thì ra Na trong bộ đầm trắng đang ngồi thưởng thức trà bên cái bàn trưng đầy hoa loa kèn. Tôi tính bước tới ngồi chung bàn mà thấy cô ấy trầm ngâm nên thôi. Tôi chọn một cái ghế cùng dãy sau cô ấy cách 1 bàn. Đến đây cũng chẳng biết kêu gì hay mua gì thế nào thì đột nhiên cô ấy quay ra nhìn thấy tôi rồi nói:

Ơ anh Khánh đang ở Hà nội à, ra đây sao không nói em?

Tôi đang tính hỏi lại là sao em không hỏi anh chồng của e đi. Nhưng thôi tôi đáp: À có công việc bên công ty nên anh ra đây làm việc với đối tác ấy mà. Rồi Na hỏi: Xong chưa anh?

Vẫn chưa xong em à!

Thế sao anh lại đến quán này í?

Thì anh nhớ loáng thoáng em đã từng giới thiệu quán này là nơi mà em thích mà khi đó em chưa dẫn đến nên tự nhiên hôm nay không biết gì lý do anh lại đến đây? rồi Na nói tiếp:

Chắc do chúng ta có “duyên” đấy anh à. Na nói đến từ “Duyên” làm tôi thấy là duyên thật đó nhưng rồi thì làm sao? Chúng ta có “nợ” với nhau đâu mà nói duyên làm gì cho nó thêm phần rắc rối. Tự nhiên tôi lại lỡ miệng nói linh tinh:

Sao anh Bình không cùng em ra Hà Nội rồi giải quyết công việc luôn cho tiện? Sao lại kêu anh ra đây làm gì nhỉ? Na im lặng ko nói gì nữa.

Tôi thấy mình vừa lỡ rồi nên chữa cháy cho anh Bình và cả tôi nữa. À quên anh Bình còn việc ở Sài gòn cần giải quyết với lại anh cũng không vướng bận gì nhiều trong đó nên tiện ra đây luôn đó mà.

Chứ ko phải anh Bình đang bận trainning với con Linh người mẫu PG miền Tây gì đó à? Na buột miệng nói.

Tôi cũng ngạc nhiên sao Na lại biết được nhỉ? Vụ này tôi đây chỉ nghe sơ sơ vụ này rồi nhưng thôi vì tôi cũng không thích xía mũi vào công việc của anh ấy. Linh là một trong những Host VIP với body cực hot cực sexy nổi bật trong những tour trải nghiệm pool party của chúng tôi mà. Anh cũng biết cô ấy mà đúng không?

Ờ ờ thì Linh đang là Host VIP bên tour trải nghiệm công ty anh mà.

Thế anh có biết cô ấy và anh Bình đang quen nhau không?

Tôi chữa cháy chắc không đâu em, tụi anh chắc hay bàn công việc lên plan với Host cho mấy tour trải nghiệm này nọ thôi à!

Ừ bàn công việc mà qua đêm luôn ở tận căn hộ của con bé đó bên Quận 7 thì cũng ham làm việc quá nhở?

Tôi hơi đớ người rồi tiếp tục chữa cháy. Chắc em lại nghe giang hồ nó đồn bậy bạ chứ gì! Anh lại bao che cho anh Bình à? Chính mắt em nhìn thấy đây nè! Tới nước này thì tôi đành lặng im.

Im lặng một hồi bỗng Na hỏi còn anh giờ này sao rồi? Nghe nói anh quen bé Nha Trang gì đó phải không?

Tôi ờ ờ thì quen vui vậy thôi.

Na nói gắt: Quen người ta mà anh nói quen vui vui là thế nào? Đàn ông chúng anh thật là…

Tôi cố giải thích: Thật ra thì tụi anh không hợp ngay từ đầu rồi nhưng mọi người cứ gán ghép thì anh cứ để mọi người nói vậy thôi. Chứ anh cũng có làm gì quá đáng đâu mà em nói anh vậy…

Ừ ừ thì em biết anh chỉ biết đến công việc và kiếm tiền cho dự án startup tâm huyết thôi phải không? Nhưng anh cũng tìm ai hợp với mình chứ không cứ FA thế à?

Thì anh cũng kiếm mà có thấy ai đâu? Trong số những người anh từng quen biết có lẽ chỉ có em là hợp anh nhất đó! Hình như tôi vừa nói hố điều gì đó!

Bỗng Na nhìn tôi với ánh mắt ngại ngùng, đỏ mặt nên vội uống ngay chén trà để chữa ngại nhưng vì uống nhanh quá thành ra bị sặc nước, tôi vỗ vỗ cái cổ vai cô ấy với hi vọng cô ấy gắt hết nước bị sặc kia. Rồi vô tình 2 ánh mặt chạm mặt nhau lần nữa cô ấy ngại ngùng đỏ mặt còn tôi thì đứng hình.

Anh ở còn ở lại đây bao lâu?

Anh cũng chưa biết nếu công việc xong sớm thì anh về Sài gòn ngay chứ ở lại Hà Nội chi, vì giờ có ai thân mà lại rảnh đâu? Aa nếu anh rảnh thì đi nghe hòa nhạc thính phòng với em không? Mà hình như trong Sài gòn chắc anh chẳng bao giờ đi nghe nhạc thính phòng nhở?

Ừ trong đó đi nghe hát ở phòng trà thôi. Chứ mấy thể loại hàn lâm đó chắc người phàm phu tục tử như anh chẳng “cảm” được đâu haha.

Thế anh thích trải nghiệm gì nhất ở Hà Nội?

Đi bộ quanh hồ Gươm em à!

Ừ em cũng thích đi bộ nhưng con gái ai lại đi 1 mình bao giờ?

Hay bây giờ chúng ta đi cũng được nè. Nhưng giờ cũng gần khuya rồi chắc em phải về nhà bố mẹ rồi í.

Vậy tối mai nếu em rảnh thì anh với em đi dạo nhé được không?

Dạ, vâng. Có gì em sẽ nhắn tin anh.

Rồi chúng tôi tạm biệt. Tôi bắt grab về lại hostel ở Hàng Đào. Bây giờ tôi có thể ở một khách sạn cao cấp ở Hà nội này, nhưng lại chọn Hostel không phải chỉ vì nó rẻ để ở lâu dài mà còn có bạn bè chung phòng trò chuyện kết nối, đó lý do là vì tôi đã từng “osin trưởng” Hostel thời kỳ đầu ở Phú Quốc trong 5 năm, thời đó chỉ có 3 Hostel 1 cái cho khách Nga 1 cái cho khách tây còn tôi là cái thứ 3 cho khách Việt.

Về đến phòng cảm giác của tôi cứ lâng lâng, tắm rửa xong lên giường, check email, xem thống kê insight các thể loại, rồi vào Facebook Na thấy status buồn buồn, lưỡng lự rồi bấm vào messenger rồi tự hỏi có nên nhắn tin cho cô ấy không? Rồi nhắn tin thì biết nói gì, rồi lỡ nói gì lỡ lời thì sao mang họa vào thân đấy Khánh à. Trằn trọc mà chẳng ngủ được mà cũng chẳng dám nhắn tin. Haizz một lúc sau tôi nghĩ nhắn tin nội dung bình thường thì có sao đâu mà cứ lo thế nên tôi đành liều nhắn một câu rồi nghĩ nếu không thấy cô ấy reply thì ngủ luôn rồi quên hết mọi thứ đi.

Em ngủ chưa?

Tôi viết rồi bấm Send.

Dạ, chưa anh ơi

…..

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *