Demo Day Ngày khởi nghiệp định mệnh – Chương 6

Chương 6: Halloween party

Một buổi sáng khi mới lên công ty anh Bình đã hỏi:

Ê Khánh công ty chúng ta có chương trình party gì cho Halloween chưa? Tổ chức party hoành tráng nhé! Có gì mày qua bàn với con Linh nữa xem sao á?

Ủa dạo này anh không làm việc với con Linh nữa à? Lúc trước lúc nào có em Linh thì anh luôn dành làm việc mà! – Tôi hỏi.

Thì tự nhiên tao thấy chán, với nó phiền phức quá rồi. Mà mày hỏi nhiều thế làm gì? Ờ thì em nói chơi chơi thôi mà!

Ừ mà lần này kiếm thêm mấy em PG mới mới chân dài hot hot miền Tây í! Có phần nào chi ngoài thì cứ chi công ty không lo thì tao lo cho? Quan trọng là mấy em phải đẹp và nhiệt tình đó! Tao làm thế là vì công ty này nhớ! Mày thấy tao lo cho công ty phát triển thế còn gì? Thôi cứ thế mà làm!

Làm việc với Linh không bao giờ cô ấy lên công ty mà cứ hẹn ở cafe, bar. Linh là một cô gái PG biết chưng diện ăn chơi nhưng cũng biết cách làm kiếm tiền, không hẳn chỉ kiếm từ đám đàn ông mà còn từ công việc kinh doanh chạy show này nọ, một cô gái từng trải vì hoàn cảnh gia đình dòng đời xô đẩy, bù lại trời cho cô ấy một body sexy, một đôi mắt lạnh lùng với một giọng nói ngọt như mía lùi đậm chất miền Tây thì anh nào chẳng mê.

Ngày đầu nhìn sơ thì ngay cả tôi cũng bị thu hút nhưng có thể do “bụt nhà không thiêng” vì cùng miền Tây nên những cô gái thế này tôi gặp cũng nhiều, hơn nữa tôi không phải là kẻ dư tiền, mà cũng là kẻ mê tiền, đó là điểm chung giữa 2 chúng tôi.

Tôi giúp Linh tiếp cận công nghệ, quảng bá marketing vì cô ấy là người không rành mấy vụ này, không phải nói xấu gái miền Tây chứ mấy em có nhan sắc vùng này bao giờ cũng tỉ lệ nghịch với học vấn, một điển hình mà ai cũng biết là Ngọc Trinh, chưa học xong lớp 9 đã phải lên Sài gòn bươn trải, người mà dân tình cứ gắn cho mác “chân dài não ngắn”. Nhưng bù lại thường họ có năng khiếu về thẩm mỹ làm đẹp, nắm bắt xu hướng thời trang rất nhanh, Hơn nữa con gái miền Tây rất chịu chi khoản chăm sóc làm đẹp cho dù phải đánh đổi cái này cái kia, hoặc tự bỏ ra số tiền lớn. Chứ không như kiểu tinh tế, sang trọng phải chọn lọc, phân loại thương hiệu này nọ như con gái Hà thành.

Ngược lại, nhờ Linh giới thiệu mà tôi được giao lưu với rất nhiều thành phần từ doanh nhân, bầu show, nghê sĩ, đạo diễn…vì bình thường trong công việc tôi không quen làm việc trực tiếp với họ, nhất là những người có tính nghệ sĩ cao nên cần có trung gian, nhờ Linh làm cầu nối nên mọi thứ suôn sẻ dễ dàng hơn, tôi có thêm mối quan hệ.

Vì mấy điểm tôi tính tổ chức nhưng ngày đó cũng full, hét giá cao hoặc cho mối quen đã book trước rồi. Còn tổ chức xa thì anh em công ty không thích, vì sáng mai còn đi làm. Thế là tôi đề xuất hay là làm party ở nhà boss Bình luôn. Một phần vì tôi thích một ngày nào đó sẽ sở hữu căn nhà như thế, một phần muốn chơi bài ngửa để Na thấy rằng tôi vì sự nghiệp nên sẽ không có chuyện đâm sau lưng anh Bình để lãnh hậu quả đâu, và cũng để anh Bình thấy rằng tôi và Na không có mối quan hệ gì.

Anh Bình lưỡng lự nói tại sao là nhà tôi nhở?

Thì giờ em với Linh kiếm hết trong thành phố rồi mà không thấy chỗ nào hợp với lại không gian sân vườn nhà anh thì tuyệt vời cho party đó. Vì đây là party cho anh em công ty với đối tác không mà! Tôi gài anh ấy vào thế, nên nói với anh em cty: Anh em không biết chứ nhà boss Bình ở Thảo Điền bên bờ sông đẹp như trong phim đó!

Thế là mọi người trầm trồ nói: Boss ơi tổ chức ở nhà boss đi mà, tụi em năn nỉ đó. Anh Bình bỗng nhăn mặt căng thẳng, rồi nhìn tôi với ánh mắt có phần bực tức, nhưng không thể dập tắt tinh thần anh em lúc này nên đành nói:

Ờ ờ để tôi với anh Khánh bàn xem sao có gì báo sau nhé! Rồi anh Bình kéo tôi vào phòng anh ấy. Ơ chú mày muốn chơi anh hay gì mà lại đề xuất nhà anh hả?

Thật ra không phải đến mức không có chỗ tổ chức mà chẳng hiểu sao tôi thích căn nhà ấy nên chủ ý đề xuất. Nhưng tôi lại đá sang Linh nói là con Linh nó đề xuất thế, mà em thấy cũng hợp lý vì sân vườn nhà anh rộng có hồ bơi đủ làm party đó mà.

Haizz thật ra cũng vì con Linh và vợ tôi nên mới không muốn cho tổ chức party chứ không thì tôi cũng chẳng phản đối làm gì! Mà sao con Linh lại biết nhà tôi. Ở công ty chỉ có mỗi chú biết thôi mà.

À ờ tại có mấy lần con Linh cứ hỏi về nhà anh ở đâu thế nào nên khi say say em lỡ nói ra, mà đâu nghĩ nó hệ trọng thế!

Thế thì mày hại chết anh mày rồi Khánh ơi. Mà con Linh nó tính gây chuyện hay gì mà nó lại dám đề xuất nhà anh. Nó biết vợ anh giờ vào Sài gòn rồi mà! Ôi tụi đàn bà mệt thật.

Thế anh tính sao?

Thì chú tính sao chứ sao giờ hỏi tôi! Việc này chú với con Linh đề xuất mà. Vâng, thì gấp quá nên em đề xuất nhưng giờ em lỡ nói với anh em rồi giờ sao?

Nếu em biết trước Linh với vợ anh có hiềm khích thế thì em ko đề xuất vậy đâu! Lần trước gây ở cty bộ chú không nhớ à! Hai người đó mà gặp nhau tôi sợ sinh chuyện lớn!

Vậy nếu anh sợ thì để em ra nói với anh em là anh không đồng ý làm party ở nhà anh. Thôi thôi giờ mà làm thế, không có party hoành tráng như lời tôi nói hôm trước thì anh em lại nói tôi ích kỷ, ki bo. Vậy rốt cuộc anh tính sao?

Để tôi nghĩ đã! Àh chú với con Linh cũng thân nên chú làm công tác tư tưởng với nó trước đừng gây rắc rối, còn tôi về nói với vợ tôi qua nhà cậu nó hoặc đi đâu đó hôm đó vậy. Có gì alo tôi. Ok anh.

Đầu giờ chiều tôi với Linh đã có mặt ở nhà anh Bình để điều hành setup, tôi điều thêm 2 du thuyền cập ngay tấm ván gỗ bờ sông. Mọi công đoạn cũng cơ bản xong.

Tôi nghe thấy có cãi vã nhỏ ở trên lầu. Có lẽ Na không chịu đi mà ở nhà. Không biết có tham gia party không hay ở trong phòng. Thời gian gần đây cũng không liên lạc với cô ấy lấy lý do công việc cty bận lên plan nhiều chiến lược mới.

Hoàng hôn bắt đầu buông xuống những ánh đèn vàng, nến trong những lồng đèn và quả bí ngô bắt đầu lung linh, ma mị. Linh cùng team PG đã chuẩn bị xong trang phục, các tốp khách bắt đầu đến.

7h tiệc bắt đầu, không khí có vẻ náo nhiệt lên, tôi mặc bộ áo thầy tu quấn khăn trắng máu me te le. Anh Bình thì hóa thành quý ông Dracula trong bộ vest lịch lãm.

Bỗng ánh đèn sân khấu chiếu tới Na từ trong nhà bước ra trong bộ váy trắng công chúa nhưng phía bên ngực trái là hình mũi tên xuyên quả tim đang rỉ máu dưới sự trầm trồ của quan khách.

Một lát sau dưới cánh gà sân khấu xuất hiện một Bạch cốt tinh với đầm đen bó sát có hình bộ xương nhưng khoét sâu xuống vòng một và người đó không ai xa lạ chính là Linh. Với nước da trắng, body chuẩn cộng thêm khuôn mặt trang điểm kiểu lạnh lùng ma mị nên sức hút đổ dồn về phía Linh nhưng Linh lại dồn ánh mắt về anh Bình và Na, còn anh Bình thì nhìn qua tôi rồi lại nhìn 2 cô gái, Na thì nhìn Linh nhìn anh Bình rồi lườm mắt qua tôi.

Tôi thì đang tò mò tại sao Linh lại hóa thân thành Bạch cốt tinh thì vì đại khái lai lịch nhân vật này vốn là tiên nhưng vì nhẹ dạ cả tin nên bị một tiên nhân trên trời lừa nên trả gía bằng tính mạng, nên cố gắng lừa đường tăng đến 3 lần để mong ăn thịt đường tăng mà trở lại thành thần tiên. Không lẽ Linh cũng hóa trang thâm thúy vậy sao? Tôi thầm nghĩ.

Ngay lúc này một loạt các hoạt động, hiệu ứng âm thanh ánh sáng hoành tráng trên sân khấu nên mọi người quy về hướng sân khấu dưới sự chủ trì của MC giới thiệu về party và mời anh Bình lên sân khấu phát biểu.

Na tiến lại gần tôi rồi nói: Nghe anh Bình nói là anh với con Linh muốn tổ chức party ở nhà em. Anh với con Linh muốn làm cái quái gì thế! Con Linh muốn quậy gia đình tôi hả? Còn lâu con này mới thua nhá! Mấy con đĩ miền Tây mà đòi trèo cao hả? Không biết thân phận mình là gì cả! Cái hạng người chỉ biết dạng háng kiếm tiền thì chỉ mang nhục cho gia đình dòng họ, cái thể loại…

Bên ngoài 1 vẻ đẹp như công chúa thế mà lại nói ra những lời cay độc thế này! Vậy mà tại sao tôi cũng từng u mê vì vẻ bề ngoài tiểu thư đài các với những lời thảo mai ngày xưa nhỉ? Cũng may chỉ là thời gian say nắng trúng gió cũng qua – tôi thầm nghĩ.

Rồi Na quay qua nói: Còn anh thì muốn tránh mặt em chứ gì! Em có làm gì anh đâu? Tôi vội đáp: Em thấy đó công việc của anh tràn ngập, anh Bình vì chuyện của em rồi nói em hay gây chuyện với ảnh nên giờ cái việc gì cũng giao anh nè.

Em mà gây chuyện á. Anh thấy đó anh ấy bây giờ còn dám cả gan mang gái đến tận nhà nè. Anh thấy chịu đựng nổi không? Bỗng Na thảo mai, dịu giọng: Đó anh xem cuộc sống của em bây giờ có khác gì là địa ngục không? Trái tim thì tan vỡ đây nè, một người chồng như vậy thì thử hỏi em sống làm sao? Đã vậy anh không an ủi em thì thôi mà còn bỏ mặc nữa thì em biết sống những ngày sắp tới làm sao đây? Rồi cô ấy lại rưng rưng nước mắt nhìn tôi…

Tôi bỗng thấy sợ con người thảo mai này, lật mặt nhanh như bánh tráng. Tôi muốn tái mặt đi thì thấy anh Bình đang nhìn chằm chằm tôi và Na. Rồi bước xuống tiến lại nói bâng quơ: Có khi nào tôi là Võ Đại Lang không ta?

Vẫn còn tỉnh táo nên nhanh nhẩu đáp: Không đời nào đâu, anh là bá tước mà. Cũng không có Tây Môn Khánh nào mà nghèo như em luôn ạ. Nên anh xem em là thầy tu mà, yêu đương gì tầm này, em chỉ yêu tiền thôi chứ yêu đương gì, nhà bao việc – tôi cười trừ.

Anh nhìn tôi nhưng không biết phải làm thế nào cho phải phép, vì mọi thứ chỉ là có xíu nghi ngờ gì đó thôi, chứ có bằng chứng chắc tôi tan xương nát thịt rồi. Anh Bình kéo tôi ra và nói: Anh với Khánh bàn chút công việc công ty em qua chỗ con Hoa nhé lát anh qua với em.

Vừa ra khỏi anh ấy nói: Mày với vợ tao làm gì đó có gì mờ ám sau lưng tao phải không? Tao mà biết tao chém chết 2 đứa đấy. Tôi vội nói: Làm gì có chuyện đó anh, Na ra chỗ em hỏi về con Linh thôi. Hầy vậy à rồi mày nói sao í?

Thì nói vì không tìm được chỗ nên em với Linh tổ chức party ở đây mà party cho công ty chứ không có ý gì đâu.

Ừ ừ mày cứ nói thế cho vợ tao, không nó lại gây với tao rồi đi về kể với gia đình 2 bên thì lại phiền hà. Nhiệm vụ của mày trong bữa tiệc này là ngăn không cho 2 người ấy lại gần nhau nghe chưa? Xảy ra việc gì là tại mày cả đấy! Giờ tao phải ra tiếp khách VIP đây! Đấy tao làm là vì công ty đấy mày thấy đó!

Ừ thì tôi biết nhờ có công ty mà anh giờ được thể hiện, được tự do ăn chơi, được gặp gái, ghẹo gái các thể loại ở cái vùng đất Sài gòn chứ anh có phải làm vì đam mê, sứ mệnh hay làm trải nghiệm cho khách hàng gì đó như thằng này đâu.

Đang mệt mỏi với những chuyện drama này thì thì tôi bỗng thấy có một nhân vật là lạ xuất hiện trong buổi tiệc – Một cô bé hóa trang Natra với 2 búi tóc củ tỏi đang gắp đồ ăn rồi đi lăng quăng trong sân vườn.

Tôi tiến lại hỏi thông tin để đề phòng người lạ vào party hay đám phóng viên lá cải vào đây tọc mạch. Ơ em là người công ty này à?

Dạ, không em là cháu cậu Bình nghe nói hôm nay nhà cậu có party Halloween nên xin qua chơi. Vậy à? Anh làm ở cty này hả?

Ờ! anh làm bộ phận nào thế?

Chân osin tạp vụ thôi.

Đầu năm em cũng tính vào công ty cậu Bình xin thử việc mà cậu không cho. Nói là đi du học tiếp hoặc tìm mấy cái tổ chức NGO, cty nước ngoài mà làm. Cách nói chuyện và thấy bé vẻ mặt ngây thơ, lời nói đậm chất nhân văn – tôi nghĩ thầm ờ cậu cháu nói đúng chứ vào cty thành phần như cháu, chú cũng đuổi. Suốt ngày mơ mộng, làm việc nhân văn này nọ tôi phát bực, cứ để cho cuộc sống tát vài lần cho tỉnh.

Bỗng anh Bình ngay gần đó tiến lại giới thiệu. Đây là Ngọc Vân cháu tôi, tốt nghiệp Ngoại thương loại giỏi đấy, mấy lần nhà nói cháu đi du học đi mà nó cứ thích tham gia ba cái NGO với mấy cái tổ chức giáo dục, tổ chức xanh này nọ, tôi đến phát bực.

Còn đây là Khánh là co-founder kiêm CEO cty của cậu đó. Anh này mà là CEO á! nhìn trẻ măng như sinh viên mới ra trường được vài năm chứ nhiêu, cỡ tuổi cháu à. Anh Bình gắt lại: cái con này ăn nói tinh linh, Khánh thông cảm nó còn nhỏ nên không biết nhìn.

Ừ không sao anh, chắc do mặt em nó baby vậy nên ai cũng hay hiểu lầm. Đây có chú Khánh đó muốn học hỏi gì về du lịch hay kinh doanh thì hỏi chú í! Mà thôi gọi anh cũng được. Vì chú này vẫn FA đó 2 người tự làm quen với nhau đi.

Chú già thế mà vẫn FA à?

Tôi giả bộ nói: Cậu cháu nói đùa thôi chứ chú có vợ con rồi! Thế vợ con chú đâu sao cháu không thấy? Tôi cười đáp: À thì chú gửi vợ con ở nhà ngoại mấy năm nữa chú đón về.

Ủa chú có vợ sao không thấy đeo nhẫn? À chú để nhẫn ở nhà rồi!

Chú nói điêu! Điêu gì?

Cháu vừa nghe chú nói gửi vợ con bên ngoại mấy năm tức là bây giờ làm gì đã có, mà có vợ ai lại gửi bên đó mấy năm!?

Công nhận con bé nhìn ngây thơ mà suy đoán logic nhanh gớm! Tôi cười cười. Nhìn chú xấu xấu bẩn bẩn lại mặc áo thầy tu thế này thì đích thị là FA rồi- cô bé vừa nói vừa cười cười kiểu khích tướng tinh quái.

Trọng tâm của buổi tiệc là chúng tôi cùng những đối tác bước lên 2 du thuyền đi dạo 1 vòng sông Sài gòn về đêm. Du thuyền chạy về hướng trung tâm đi qua cầu Sài gòn đến Landmark81 rồi hướng về bến Bạch Đằng. Vừa ngắm cảnh vừa trao đổi tình hình và các mối quan hệ làm ăn với nhau. Trợ lý của tôi chỉ đạo anh em ở nhà vừa vui chơi vừa dọn dẹp khuôn viên ở nhà để lát chúng tôi quay về.

Bên du thuyền của anh Bình thì có Linh tiếp họ hàng quan chức Hà nội vào, Na không thấy lên du thuyền cùng chồng, mà kệ vậy cũng tốt, còn du thuyền của tôi thì gồm các đối tác làm ăn, các đại lý tour trải nghiệm và tất nhiên cũng có bé Na tra kia nữa.

Cầm ly vang tôi nhìn xa xăm lên đỉnh của Landmark 81. Bỗng có câu nói đùa: Anh chàng FA đang mơ về ngôi nhà penthouse và những đứa trẻ nhở?

Tôi cười và bộc bạch: Không phải. Thực ra anh cũng như nhiều thanh niên tham vọng khác cố gắng phấn đấu để bước chân vào giới nhà giàu, muốn được cảm giác “on top” phải no.1 trong lĩnh vực của mình, muốn có thật nhiều nhiều tiền để giúp cuộc sống của mình và những người xung quanh ngày càng cải thiện và tốt hơn.

“Tiền nhiều để làm gì?” Anh không nghe chú Vũ nói à.

Anh biết nhưng đó là câu nói của những người đã – đang giàu còn chúng ta chưa giàu đến thế thì nói những câu đó thật vô nghĩa.

Dạ, vâng nếu trái đất này ai cũng chỉ mong kiếm tiền như anh thì không biết sẽ đi về đâu!? Không khí, nước sạch thì ô nhiễm, trẻ em thì thiếu kiến thức, nghèo đói….

Khi nghe những câu thế này tôi chỉ muốn quăng cô bé ấy xuống sông cho rồi. Cuộc đời những người như tôi, Linh phải phấn đấu cố gắng bao nhiêu vì xuất phát điểm thấp, chẳng có người nâng đỡ, cũng may thời bây giờ có internet, công nghệ nên đã khác xưa chứ không những người như chúng tôi biết phải phấn đấu đến bao giờ nữa.

Không phải là tôi không thích điều cô bé ấy nói, nhưng mà sống ở cái xã hội Việt Nam hay Tàu mà có những tư tưởng phương Tây, nhất là kiểu dân bắc Âu thế thì rất là mệt mỏi. Tôi đã từng tham gia NGO từ thiện của người bác bạn của ba trong 2 năm hồi sinh viên, rồi hồi ở đảo tôi cũng trong nhóm có người anh vì biến cố gì đó bỏ sự đầy đủ ở Sài gòn để giúp tạo công ăn việc cho người nghèo và trẻ em, anh ấy luôn nghĩ chỉ cần cho tiền, cơm áo, chỗ ngủ rồi bao dung tha thứ thì sẽ dạy dỗ được tụi trẻ mồ côi, giang hồ đầu đường xó chợ kia nhưng có những vấn đề thực tế mà thôi tôi cũng không muốn bới móc ra.

Giờ còn bé này cứ nói theo kiểu đó làm tôi cũng hơi có phần bực mình, nhưng mà giờ trên du thuyền này lại không gian bé tí này thì thôi kệ cứ nghe rồi ừ cho bé nó vui rồi, không muốn dập tắt mộng mơ của nó nên chúc xã giao:

Ở Việt Nam này cần những người có suy nghĩ như em lắm đó vì một Việt Nam ngày một văn minh tiến bộ, xanh sạch đẹp hơn nhé. Cheers!.

Rồi sau đó tôi quay qua nhóm đối tác. Cũng nhờ buổi party tại gia hôm nay mà nhìn các cá nhân, đơn vị đối tác nhìn có vẻ ngưỡng mộ chúng tôi vì họ nghĩ họ đang được làm việc với gia đình gốc COCC, có điều kiện, một tầng lớp thượng lưu, nhưng thực sự chỉ có anh Bình là gia đình trâm anh thế phiệt, còn tôi chỉ là một chàng trai tỉnh lẻ, phiêu bạt Sài gòn, Đà lạt, Phú Quốc lập nghiệp mà thôi.

Cuối cùng buổi party cũng kết thúc mỹ mãn. Anh Bình cũng hài lòng nói: Khánh, chú hôm nay làm host tốt đấy! Cứ thế phát huy nhé! Chắc chắn công ty mình sẽ sớm thành Unicorn thôi.

Tôi cũng thở phào nhẹ nhõm vì Linh và vợ anh ấy đã không có đụng chạm gì trong ngày này. Linh hôm nay cũng rất đẹp và chuyên nghiệp.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *