Demo Day Ngày khởi nghiệp định mệnh – Chương 8

Chương 8: Trò chơi vương quyền

Hình như sau đêm party Halloween thì cảm giác anh Bình có vẻ quan sát tôi kĩ hơn. Sau một buổi họp cuối tuần để chuẩn bị hồ sơ cũng như chiến lược cho vòng series B từ 3-5 triệu đô. Anh Bình nói:

Tối nay Khánh có bận gì không nếu không lên Landmark81 làm vài ly rồi bàn vision tí nhở. Có chỗ đang “cáp kèo” vài nhà đầu tư đang có tài chính nhàn rỗi, hoặc muốn đa dạng đầu tư cũng có phần quan tâm công ty chúng ta đấy.

Ok anh. Vậy kêu trợ lý đặt bàn trước đi.

Chúng tôi gặp nhau ở trên tầng 80 Landmark81 để ăn tối với 2 phần theo set menu cùng ly rượu vang. Anh Bình nói startup chúng ta phải là số 1 như hiệu trưởng Virus đã nói: Sẽ không ai muốn biết hay quan tâm đến người thứ 2 lên cung trăng là ai đâu!? như bây giờ ai hỏi tòa nhà cao nhất Sài gòn vậy không còn ai nhắc về Bitexco nữa. Chẳng phải ngay cái tên startup cũng đã thể hiện điều đó sao! chúng ta phải là số 1 phải là luôn “on top” trong giới du lịch với những trải nghiệm Đẹp – Độc – Lạ số 1 cho người Việt trên toàn thế giới.

Còn tôi thì luôn nghĩ nên đặt sứ mệnh start-up là càng ngày càng cải thiện mang lại trải nghiệm và những giá trị hơn cho khách hàng, và mang lại lợi nhuận cho cá nhân, đơn vị hợp tác.

Sau khi uống vài ly rượu vang và nói về tầm nhìn thì anh Bình bỗng nói bâng quâng: Nghe nói dạo này Khánh quen với con Linh hở thấy mọi người nói vậy? Mà tôi thấy 2 người cũng thân thiết lắm í!

Tôi vội nói: Thì em với Linh làm việc trao đổi với nhau khá ăn ý nên thường gặp nhau bàn công việc thôi.

Bàn công việc mà sau party Halloween ở lại qua đêm luôn đó à?

Hôm đó Linh có vài chuyện không vui nên rủ uống thêm tí bia ai ngờ say quá nên em đưa về thôi.

Chỉ có vậy thôi á! Thật không? Chú là thầy tu nhở? Tôi đéo tin!?

Thôi tùy anh. Nhưng anh yên tâm em chẳng có liên quan tình cảm gì tới Linh mà Linh cũng vậy à. Vì anh biết đó tụi em có điểm chung là dân miền Tây cùng tham vọng kiếm tiền thôi còn mấy thứ khác là thứ yếu thôi.

Ờ thì anh nói vậy thôi chứ chúng ta lớn rồi ai chấp gì mặc dù nó là đào của anh nhưng vì lợi ích chung công ty nên có nói gì chú đâu. Nhưng tại anh đang tính gán nó qua thằng Duy bạn của anh ở Hải Phòng mà giờ đang làm ăn buôn bán ở Lào Cai. Sau buổi party Halloween có vẻ kết con Linh rồi. Nhưng con Linh dạo này có vẻ hay dở quẻ với anh. Nếu chú vì tương lai công ty thì chịu khó khuyên em nó rảnh đi giao thông với thằng Duy nhiều hơn thì chúng ta có thêm khách hàng với mối làm ăn với bên Tàu. Vì mẹ nó bao tiêu khu cửa khẩu Lào Cai – Hà Khẩu, các đối tác nhà nó ở Quảng Châu và đảo Hải Nam cũng hay qua Việt Nam chơi.

À giờ anh có dư ít tài chính nên thoải thuận mua lại 10% của nhà đầu tư A rút vốn đó cho êm đẹp đôi đường nhưng cổ phẩn của anh là không pha loãng sau khi gọi vốn nhá. Còn phi vụ gọi vốn series B này tôi sẽ bao tiêu cho, chú cứ yên tâm. Cả 2 chúng tôi đều nhìn nhau biết ý định của nhau. Tôi hiện tại là 35% cổ phần làm CEO phụ trách quản lý điều hành và các các mối quan hệ đối tác nói chung cũng là đối nội nhiều hơn. Còn anh Bình vốn là 20% giờ thêm 10% nữa, giữ chức CFO quản lý mảng tài chính, và là bộ mặt đối ngoại với bên truyền thông chính nên hay xuất hiện hơn trên các mặt báo và các buổi phỏng vấn. Nói chung đều là ưu thế và phù hợp với phong cách mỗi người.

Anh Bình là người được đào tạo bài bản về kinh doanh từng lấy bằng MBA của Anh, từng quản lý ở công ty nước ngoài nên chiến lược đề ra bao giờ cũng là những chiến lược vĩ mô, team thì phải là người giỏi, trí thức cao. Còn tôi vốn là dân IT nhưng thích kinh doanh về du lịch chiến lược của tôi luôn là muốn áp dụng những ứng dụng công nghệ vào kinh doanh, một phần do dòng đời xô đẩy. Tuy nhiên lĩnh vực du lịch cũng là một lĩnh vực rất đặc thù vì nó có tính cảm xúc nghệ thuật ở trong đó nhưng cũng có tính quản lý theo qui trình và nó cũng cả có tính trend của thời thế. Chính vì thế mà ngày đó tôi đã rất thấm thía câu này:

Làm du lịch thì cần cảm hứng, nhưng làm kinh doanh thì không

Chính vì thế giải pháp nào để hài hòa các yếu tố để phát triển lớn mạnh được dịch vụ du lịch này là một bài toán tỉ đô.

Nhưng giờ anh Bình đang có ý định chiếm nhiều quyền điều hành, đầu tư và phát triển các mảng khác mà tôi đang phụ trách. Với lợi thế là quản lý tài chính nên tất nhiên anh nắm rõ lượng máu cũng như sức sống của công ty rồi. Anh đang áp đảo tôi vì khi đầu tư thì nguồn vốn xoay vòng dễ bị tắc nghẽn mà không lưu thông lúc đó rất dễ xảy ra xung đột, có khi sụp hố. Và giờ đây khi điều kiện cổ phẩn của anh không pha loãng, thì tất nhiên cổ phần của tôi và các cổ đông còn lại sẽ bị pha loãng. Chính vì lợi thế gia đình có thế lực và tiền mà tiếng nói của anh dần có trọng lượng và ép tôi theo những kế hoạch và những toan tính của riêng anh ấy.

Rồi anh Bình nói đến chuyện thằng Nghĩa – người được tôi vời về từ Phú Quốc đang làm COO nhưng anh ấy nói cho nó về lại Phú Quốc quản lý thôi chứ tầm nó không nhìn xa quá được cái đảo, thay vào đó là đưa con Hana dân du học về đang làm quản lý tạm thời ngoài Hà Nội vào đây. Tôi nói: Sợ còn bé mới về không am hiểu lĩnh vực du lịch.

Ngành du lịch này muốn tìm hiểu thì cũng dễ mà chỉ cần những ai hay đi du lịch là làm được – Anh Bình nói.

Nhưng….. Không nhưng nhị gì nữa…

Tôi cũng muốn níu Nghĩa là nhưng quả thật về tầm nhìn của nó có vẻ hạn hẹp, chỉ hợp làm quản lý điều hành ở mức độ nhỏ, nhưng cái quan trọng là nó trung thành, thật thà, và dù sao nó cũng ở phe tôi.

Thế thì tùy hội đồng quản trị quyết định- Tôi nói.

Lúc đầu tôi còn cứ tưởng anh Bình và Duy chỉ biết ăn chơi, sẽ không màng kinh doanh thật chỉ cần cái tiếng thôi vì nhà giàu sẵn rồi nhưng thực chất những kinh nghiệm kinh doanh nền tảng gia đình sẽ cho họ sự mặc định biết mấy điều cơ bản đó. Anh Bình đúng là người có tầm nhìn xa, vĩ mô của trai Hà thành luôn biết tạo lợi thế kinh doanh riêng mình.

Ngày xưa khi vào học đại học với dân tỉnh, hay tụi mọt sách thường thì tập trung duy nhất là việc học cho giỏi. Còn những gia đình kinh doanh họ nói với con họ rằng: Bố mẹ chỉ có thể đầu tư cho con vào những trường tốt, trường nhà giàu thôi. Nếu không thể học giỏi được như người ta thì con phải biết tạo và tận dụng mối quan hệ “chiến lược” với bạn bè, điều quan trọng nữa là bố mẹ bạn của con là ai!? Đó chính là bước chuẩn bị trước cho con trong và ngay khi ra trường.

Còn tôi do không có nền tảng gia đình về kinh doanh, cũng không phải gia đình trâm anh thế phiệt để có người nâng đỡ nên mọi thứ phải tự học tự trải nghiệm, và một phần do dòng đời xô đẩy nên cái gì biết được thì biết thôi. Nên xử lý vấn đề đôi khi khá amateur.

Tôi hay anh Bình cũng biết rất rõ thế mạnh cũng nhưng điểm yếu của nhau. Tôi là người có khả năng tìm và kiến tạo cũng như cảm nhận được giá trị của những dịch vụ, trải nghiệm còn anh Bình là người định giá được giá trị của dịch vụ, trải nghiệm đó và có tài chính để mua hoặc làm được điều đó, chỉ còn thiếu người sức ảnh hưởng, có khả năng quảng bá, phân phối, viral dịch vụ trải nghiệm đó đến với khách hàng mục tiêu. Anh Bình đang gài tôi vào thế cờ của anh ấy, và đang làm cho phe của anh ấy mạnh hơn trong công ty nhưng vì hiện tại vì lợi ích chung vẫn phải phụ thuộc nhau nên chúng tôi cùng cụng ly để chúc mừng vì tương lai công ty hướng đến Unicorn.

Cheers! Vì tương lai unicorn Trip… , cheers…cả 2 đồng thanh hô.

Buổi ăn tối ở Sky view cao nhất thật tuyệt vời, ngắm toàn thành phố thật đẹp, phía bên tay trái cầu Sài gòn sát bên là Thảo Điền với căn nhà triệu đô của anh Bình mà tôi đã được trải nhiệm, còn block nhà landmark bên phải với những căn penthouse cũng là một trong nhưng điều tôi phấn đấu đạt được. Phía trước mắt là cả một vùng Quận 2 đang quy hoạch, xa xa kia là Thủ Thiêm đã được quy hoạch là một Manhattan – phố Wall của Sài gòn này.

Lắc lắc ly vang ngửi mùi thơm thơm, rồi uống một ngụm có chút chua chua, chát chát…

Tôi cảm thấy trò chơi vương quyền đang bắt đầu vào vòng hard rồi đây!

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *